8 tháng 1, 2016

Review nhân vật Tây Môn Dục Tú | Sa lạp - Sa lậu (Bùi Lễ).

Cảnh báo: Nếu ai chưa đọc truyện thì chỉ nên đọc phần “Kết” của review này, bởi review sẽ spoil nội dung.
Chú thích: y là nói về Tây Môn Dục Tú, hắn là nói về Phi Dương.
Sa lạp – Sa lậu là một bộ đam mỹ cổ trang đáng đọc, nhưng mình sẽ chỉ review về Tây Môn Dục Tú thôi bởi vì đây là nhân vật thụ nói chung trong đam mỹ gây ấn tượng vô cùng vô cùng sâu đậm với mình (mình đọc bộ này phải gần 4 năm rồi), và mình cũng không thích nhân vật công lắm (ban đầu ghét sau hết nhưng nói chung là không muốn review về bạn công), bên cạnh đó thì mình thích nhất phần Sa lạp nên những gì mình reivew dưới đây sẽ phần lớn nói về Tây Môn Dục Tú và chỉ gói gọn trong phần 1 – Sa lạp.
Tây Môn Dục Tú - nhân vật thụ trong truyện, có vẻ ngoài hoàn toàn không đẹp nếu không muốn nói thẳng là xấu xí. Mặc kệ tâm hồn y tốt đẹp bao nhiêu, hay y tài giỏi trầm ổn như nào, thì thứ đập vào mắt nhân vật công – Phi Dương đầu tiên chính là ngoại hình “xấu đến muốn tránh xa”. Cũng chính bởi ngoại hình không đẹp ấy, mà y đã phải trải qua bao đau khổ, nếm trải bao đắng cay.
.
Là con người, hẳn ai cũng yêu cái đẹp. Câu “tốt gỗ hơn tốt nước sơn” chẳng qua chỉ nhằm ám chỉ việc đánh giá một con người, và hoàn toàn phải trải qua một thời gian dài quen biết. Nhưng, thứ để lại ấn tượng ngay ban đầu, thì ngoài cách giao tiếp ăn nói ra thì tất nhiên, ngoại hình chính là thứ quan trọng nhất.
.
Với Phi Dương, nhân vật công hoàn mỹ “nhất biểu nhân tài, anh tuấn bất phàm, tiêu sái xuất quần khỏi phải nói, chỉ hai chữ ‘phong lưu’ không đủ để hình dung lấy một phần vạn.”, những người hắn để ý tới hay nảy sinh hứng thú, từ xưa tới nay, chỉ có thể đẹp hay rất đẹp chứ ánh mắt hắn nào có thể dung nổi một ai xấu xí vào trong? Vậy mà trớ trêu thay, hoàn cảnh xô đẩy khiến Phi Dương phải tự ép buộc mình theo đuổi Tây Môn Dục Tú, tệ hơn là, khiến Tây Môn Dục Tú yêu hắn và trầm mê vào thứ tình cảm mà ngay từ đầu đã vốn sai lầm ấy.
.
Câu chuyện có lẽ sẽ chẳng bi kịch đến vậy nếu như Phi Dương không phải là kẻ phong lưu đa tình, vô trách nhiệm với tình cảm của chính mình. Như người bạn thanh mai trúc mã của hắn nói, hắn chưa bao giờ trải qua tình yêu đích thực, nên không biết mùi vị ra sao, đau đớn thế nào. Có lẽ vậy, nên hắn đang tâm đem một tờ giấy trắng như “Tây Môn Dục Tú” – người mà chưa từng trải qua lấy một mối tình rơi vào lưới tình của mình, để rồi cũng nhẫn tâm chà đạp lên tấm chân tình ấy của y.
Câu chuyện có lẽ cũng sẽ không bi kịch tới vậy nếu như Tây Môn Dục Tú không phải là người vô cùng tinh tế thấu tình đạt lý. Y hiểu hết, biết hết. Hiểu hết những hành động miễn cưỡng của Phi Dương, nhận ra hết những cử chỉ gượng ép, biểu cảm khó chịu khi hắn tiếp xúc với mình, những cự tuyệt ngầm ấy, y cảm nhận được rõ, nhưng chỉ là, y vẫn cố gắng tự lừa chính mình, giả ngu ngốc thêm một chút nữa để khát cầu thêm một chút thứ tình cảm của Phi Dương. Nhưng, dù có tự lừa mình gạt người đến đâu, y vẫn luôn biết vị trí mình trong tim Phi Dương là ở đâu, dù có hy vọng, y vẫn biết tự kiềm nén để trước tình huống xấu  nhất vẫn có thể chấp nhận và hiểu được.
.
Từ có cảm tình đến quen biết đến gần gũi thân cận đến quyến luyến da diết đển nảy sinh tình yêu, đến trao hết tất cả những gì mình có cho đối phương mà không nề hà hối tiếc, Tây Môn Dục Tú với thứ tình cảm mà chính bản thân y nhận rõ là không có hy vọng ấy đã gần như trao hết ruột gan tâm can mình ra, chỉ là, thứ tình cảm y trao ra vốn không có hồi đáp, hay chính là, y tự nguyện trao đi mà không cần hồi đáp và cũng biết rõ rằng, sẽ chẳng có hồi đáp nào lại cho mình.
Nhưng, dù đã biết rõ hiểu rõ đến thế, khi y nghe trực tiếp được những chán ghét mà Phi Dương nói với người bạn thân về cảm xúc đối với mình, thì có lẽ, trong lòng y thứ tình cảm đau đớn ấy đã chính thức lụi tàn, thứ hy vọng mỏng manh mọc mầm ấy đã chính thức chết non. Đau đớn đến chết lặng, bình tĩnh thản nhiên như một kẻ ngoài cuộc, nhưng trong lòng cào xé đến đâu nào ai biết rõ. Như chính lời y nói với Phi Dương “Trên thế giới này không có đứa ngốc thật sự, chỉ có người cam tâm tình nguyện bị coi là ngốc thôi.”. Y làm sao không nhận ra, y làm sao không hiểu, chỉ là y cố tình đem mắt bịt chặt, cố chấp cho thêm bản thân một chút một chút niềm tin, nhưng rồi, sự thật vẫn là sự thật, sự “cam tâm tình nguyện” của y không đổi được tấm chân tình của Phi Dương. Kết cục rõ ràng trước mắt không thể nào tự lừa bản thân thêm được nữa.
Nghe những lời chê bai chán ghét ấy, vậy mà Tây Môn Dục Tú không có một lời trách cứ, không giận dữ, không hận thù. Y thậm chí còn tự chê bai mình là kẻ ngốc, tự nhận mình là “kẻ xấu xí”, tự nhận mình là “người quái dị”, phải nói là y quá tàn nhẫn với chính mình hay quá thực tế tỉnh táo đây? Không những thế, y còn thông cảm với Phi Dương, trào phúng với sự theo đuổi của hắn với mình, thậm chí còn để lại lời khuyên thật tâm cho hắn, thái độ của y làm bản thân mình thực sự hiểu rõ từ “khoan dung” đích thực là như nào. Tấm lòng phải lớn đến mức nào mới có thể cầm lên buông xuống nhẹ nhàng được như vậy, phải từng trải như nào mới có thể thấu hiểu lòng người như thế, phải bao dung vị tha đến đâu mới có thể không chút hận thù như vậy, phải tỉnh táo đến đâu mới có thể nặng nhẹ mà phân trần như thế? Tất cả những hành động của Tây Môn Dục Tú làm cho mình thực sự rung động, bởi mọi thứ y làm, đã khiến cho ngoại hình xấu xí của y hoàn toàn bị lu mờ, không còn chút vết tích, tất cả đọng lại chỉ còn là một tấm lòng, trái tim đẹp đẽ đến không tỳ vết.
.
Tất nhiên, câu chuyện không thể chỉ như vậy mà dừng lại. Như một viên ngọc thô, càng mài càng sáng, thứ ánh sáng đẹp đẽ sáng trong của Tây Môn Dục Tú càng về sau càng tỏ rõ.
Để cứu Phi Dương, Tây Môn Dục Tú đồng ý để hắn theo y về nơi y ở - Huyền tiêu cung. Để rồi trong một lần tình cờ, Phi Dương phát hiện ra kỳ thực, Tây Môn Dục Tú rất rất đẹp “Thiếu niên trong tranh mi mục thanh lãng, nhãn thần sáng ngời, một chút tiếu ý nhẹ nhàng ôn nhu nơi đầu mày cuối mắt, làm cho có một loại cảm giác như mộc xuân phong.”, chẳng qua vì tu luyện võ thuật nên ngoại đẹp đẽ bị hủy mà trở nên xấu xí, nhưng y với việc này lại vô cùng thản nhiên, không có chút tiếc nuối, thậm chí mang chút vui mừng. Việc này khiến Phi Dương đầu tiên là buồn cười vì nghĩ Dục Tú hoang tưởng, sau đó ngỡ ngàng không tin, rồi không khỏi tiếc nuối, thắc mắc không ngừng “Đem bản thân luyện thành một người quái dị có gì đáng vui vẻ?”, để rồi đổi lại một câu nói trào phúng của Tây Môn Dục Tú “Dung thiếu hiệp liệu có biết nhìn bề ngoài với nhìn nhân tâm có gì khác biệt?”. Người thích cái đẹp không sai, chỉ là chỉ vì thích cái đẹp mà tổn thương tình cảm của người khác thì không chỉ là sai mà còn là nhẫn tâm. Mà mặc dù cho có thể khôi phục lại dung mạo đẹp đẽ như ban đầu, Tây Môn Dục Tú cũng không muốn làm, bởi vì việc đó có thể làm cho người y quan tâm tổn thương. Còn theo suy nghĩ của mình, có lẽ một phần nào đó trong y nghĩ rằng, nếu như y trở nên đẹp hơn, mặc dù có thể khiến Phi Dương trở nên yêu thích mình đấy, nhưng thứ tình cảm ấy, cũng chỉ là thứ tình cảm vì vẻ ngoài của y mà thôi, cũng chỉ là một lớp vỏ rỗng không vững chắc, cũng chỉ là một sự sai lầm nhất thời. Mà đối với sự từ chối đến dứt khoát chẳng do dự của y, kỳ lạ thay Phi Dương lại nảy sinh cảm giác đả kích, khó chịu “chẳng lẽ hắn rốt cuộc đã từ bỏ ý định với mình rồi?”, tuy chỉ thoáng qua thôi, nhưng có lẽ một chút, một chút gì đó trong Phi Dương, không chỉ là khó chịu mà còn là đau lòng tiếc nuối không cam tâm.
.
Nhưng đây vẫn chưa là chuyện khiến Phi Dương hoang mang nhất. Điều khiến cho tâm tình hắn thực sự rơi vào đáy cốc chính là việc càng ngày hắn càng quen thuộc với dung mạo Tây Môn Dục Tú, không còn phản cảm với diện mạo của y nữa, “thậm chí còn từ trên nét mặt điềm đạm bình thản của đối phương nhìn trộm ra được một hai phần tâm tình biến hoá cực kỳ khó nhận thấy”. Sự thay đổi ấy khiến cho Phi Dương hoảng sợ, tự nghi ngờ chính mình, hắn tự hỏi, phải chăng mình đã điên rồi không?
Thực sự, con người ta nếu không thật tâm ghét một ai đó, thì dù dung mạo đối phương xấu xí khó chấp nhận, lâu dần ở cùng cũng sẽ thành quen. Mà ở đây, nội tâm của Tây Môn Dục Tú lại trong đẹp sáng ngần, thì việc Phi Dương đối với y thay đổi cảm nhận, trở nên quen thuộc mà thích nghi là điều có thể hiểu được. Thậm chí hắn với y còn có một phần quan tâm, muốn phá bỏ những biểu cảm “ung dung đạm nhiên” của y, để thấy được những biểu cảm sinh động, sự dữ dội bên trong y cũng chính là sự lý giải cho tâm tình đang dần thay đổi bên trong Phi Dương, giải thích cho thứ tình cảm đang lớn dần trong hắn mà hắn chưa hề nhận ra, từ từ ủ mầm bén rễ mà lớn dần sâu trong lòng.
Bước ngoặt tình cảm xảy ra khi mà Phi Dương muốn trêu đùa Tây Môn Dục Tú, muốn “đem cái mặt nạ giả vờ lãnh tĩnh kia kéo xuống” khi nhận thấy y có biểu cảm buồn bã khi mình thân mật với một nha đầu. Nhưng chuyện dường như đi lệch những gì Phi Dương muốn, thứ biểu cảm mà Phi Dương muốn thấy ở y là sự thương tâm thì lại hoàn toàn là sự hoang mang lo lắng, sốt ruột hoảng loạn. Nhưng, bởi vì hoàn toàn không hiểu được ý nghĩa của sự lo lắng của y mà Phi Dương vẫn ngông nghênh ngạo mạn mà khiêu khích y, đẩy y vào sự bối rối cùng đường, thậm chí dùng những lời lẽ miệt thị mà tổn thương đến y. Có lẽ, dù chỉ một chút thôi, nhưng hẳn Tây Môn Dục Tú đã nghĩ rằng, sự ác cảm của Phi Dương đối với vẻ ngoài của y đã giảm, dù vẫn còn nhưng ít nhất đã không còn sâu sắc như hồi ban đầu mới tiếp xúc, y có lẽ đã hy vọng như vậy. Vậy nên, khi nghe Phi Dương rống giận nói y là “cái người quái dị”, y đã không kìm được mà đau lòng, mà bi ai đau xót, đồng thời đánh tan những hy vọng yếu ớt, khiến y choàng tỉnh ngộ ra, dù như thế nào cho đến cùng, y với Phi Dương vẫn chỉ là một kẻ xấu xí đến tận cùng không hơn. Đau đớn khôn nguôi, lại dường như mệt mỏi khôn cùng, y bật thốt ra những lời cay đắng “Ta hy vọng trong vòng một năm này ngươi duy trì khoảng cách với mọi người ở Huyền tiêu cung, đừng xuất hiện những chuyện như vừa rồi nữa.” Yêu một người đến tận tâm can xương tủy, nhưng phải tự tay đem thứ tình cảm ấy chôn vùi, tự tay để đối phương rời xa chính mình, đừng quan tâm mình, đối với một người như y, có lẽ vừa là đau khổ nhưng cũng là cách giải thoát duy nhất. Bởi lẽ, dù cho y có cố gắng như nào, hắn vẫn sẽ không thấy được nội tâm của y, không thể yêu y. Thứ hy vọng mà y cố gắng hết sức bảo vệ mà nuôi dưỡng, có lẽ nên từ bỏ mà thôi.
Nhưng không dừng lại ở đó, từng lời từng lời tiếp theo của Phi Dương mặc sức như từng thanh đao bén nhọn, từng nhát từng nhát mà đâm sâu vào trái tim còn chưa lành của Tây Môn Dục Tú, mà dày vò nơi yếu đuối nhất của y “Thừa nhận ngươi kỳ thực vẫn thích ta, chưa từng quên ta, mỗi ngày đều muốn thấy ta.”, “Một màn vừa rồi, khiến ngươi đố kị tới phát cuồng đúng không?”. Không những thế, hắn còn cường hôn Tây Môn Dục Tú, những tưởng khi thành công trêu đùa Tây Môn Dục Tú “tới trời đất quay cuồng, phân không rõ nam bắc”, hắn đã định dừng lại để chế nhạo đối phương, nhưng không ngờ biểu tình mơ màng, mờ mịt hiếm có của y lại khiến hắn ý loạn tình mê, đầu óc hoàn toàn bị mê hoặc, điên đảo mà cuốn vào nhau. Vào lúc dường như mọi chuyện tưởng chừng không kiểm soát được thì Tây Môn Dục Tú đột ngột dừng lại, làm Phi Dương đang say mê đột ngột bị hất ra mà trở nên tức giận không kiềm chế được bản thân, phát ngôn những lời mà sau này có lẽ nghĩ lại, hắn sẽ chỉ muốn tự vả vào miệng mình “Loại như ngươi được bản thiếu gia coi trọng nên mừng thầm mới đúng! Còn giả vờ giả vịt làm ra vẻ cái gì thanh cao? Cũng không phải chưa làm qua.” Thực ra, với Tây Môn Dục Tú, y hẳn là quá hiểu Phi Dương. Từng tổn thương một lần, hà cớ chi y còn không hiểu lòng Phi Dương đối với mình như nào, sự khinh miệt của hắn đối với mình ra sao. Nhưng, chỉ là, khi nghe lại lần nữa, lần nữa những lời nhục mạ ấy, y vẫn không kìm được mà đau lòng. Có lẽ sâu trong lòng y là sự thất vọng đớn đau bi thương đến câm lặng. Tại sao, tại sao lần nữa lần nữa không thể ngừng quan tâm đến hắn để rồi tự tìm nhục nhã cho bản thân? Tại sao phải cố chấp đến vậy, không thể thản nhiên để hắn cứ thế bệnh rồi chết? Tại sao không thể yên tâm khi hắn cứ nông nổi như vậy, không thể không lo lắng cho hắn, mặc cho hắn chẳng hề nhận ra? Cho đi mà chẳng cần nhận lại  dù chỉ một chút, cam tâm sao? Có lẽ với y, hắn chính là cái dằm, gỡ thế nào cũng không ra khỏi, hay có lẽ y đã coi thứ tình cảm của mình đối với hắn chính là một sự mang nợ với hắn, cứu sống hắn là tâm nguyện cuối cùng bản thân dành cho hắn, mà sau khi hắn khỏi bệnh, rời xa mình, cứ thế trở thành người xa lạ, có lẽ chính là giải thoát.
.
Mà với Phi Dương, sau khi nhục mạ Tây Môn Dục Tú, thành công lột xuống lớp vỏ bọc điềm tĩnh bình thản của y, ngược lại với sự hả hê sung sướng thì lòng hắn lại đau đớn, chán nản không có lấy một chút vui vẻ. Hắn tự hỏi mình “Rốt cuộc bắt đầu từ lúc nào, mình không hề chú ý tới vẻ ngoài xấu xí của hắn, cũng không còn tránh hắn như tránh rắn rết? Là vì ánh mắt ôn nhu khiến kẻ khác an tâm hay là từ lúc hiểu rõ tính tình hắn bình thản tùy tính…”? Để rồi ngạc nhiên thay, trong mơ, Phi Dương mơ thấy y, thấy “Tây Môn Dục Tú cười đến cực kỳ xán lạn, con mắt tinh tế cong thành một đường, khóe môi hơi mỏng nhếch lên, không mang theo một chút sầu lo nào.” Hay là, sau khi xảy ra mọi chuyện, đối diện với Tây Môn Dục Tú càng đạm nhạt thờ ơ, luôn thản nhiên hờ hững, thì Phi Dương “thỉnh thoảng sẽ đột ngột có một ý nghĩ kì lạ, nếu như một ngày kia thật sự có thể nhìn thấy lúm đồng tiền giống như trong mơ thì tuyệt biết bao”. Có lẽ, mong ước từ tận sâu đáy lòng Phi Dương chính là vậy, thấy một Tây Môn Dục Tú với đôi mắt khuyết cong cong đượm ý cười, vui vẻ không chút sầu lo, hay là thứ tình cảm mà hắn dành cho y ngày càng lớn dần, để biến thành nỗi nhớ về đối phương, hiện về trong giấc mơ của hắn.
Càng lúc càng phát hiện bản thân không còn là chính mình khi hắn không ngừng hoài niệm về Tây Môn Dục Tú, không ngừng nhớ nhung về y, nỗi nhớ mong của bản thân khiến Phi Dương phiền muộn, “Ta đang làm gì? Hướng về một người quái dị xấu tới không thể xấu hơn mà phát tình?”, hắn bao lần tự gạt đi nhưng rồi lại không ngừng nhớ tới. Sự tình lần đầu tiên xảy ra cũng khiến hắn bối rối vô cùng, cũng vì vậy mà muốn thoát khỏi Huyền tiêu cung để tĩnh tại lại bản thân, nhìn lại tâm tình của chính mình, hòng thoát khỏi những suy nghĩ rối rắm chưa bao giờ gặp phải, để rồi gặp phải đại nạn đó chính là bão cát, mà cũng bởi vì chính bởi tai nạn nguy hiểm này, mà hắn ngộ ra được tấm lòng sáng trong như ngọc của Tây Môn Dục Tú, tạo bước ngoặt tình cảm cho truyện.
.
Chứng kiến việc Tây Môn Dục Tú vì cứu mình mà rơi vào trong nguy hiểm, tự đẩy mình vào xoáy cát, “hắn bỗng nhiên xoay người nhảy lên, phát cuồng mà nhắm tới phía vừa bị gió tập kích qua, lúc này lại xếp thành những cồn cát lớn nhỏ, cuồng loạn dùng hai tay đào bới. Dục Tú, ngươi nghìn vạn lần không thể chết được - trong lòng hắn chỉ có một ý niệm đó, mười đầu ngón tay vùi trong hạt cát thô ráp, không bao lâu liền cứa thành vết thương, máu tươi nhè nhẹ thấm vào cát. Dung Phi Dương hoàn toàn không cảm thấy, vẫn không ngừng đào bới vào cát như vĩnh viễn cũng không đào được. Những giọt nước nóng hổi từng giọt từng giọt rơi xuống đất, lập tức bị ánh mặt trời làm cho bốc hơi, nhưng thủy triều cuộn trào mãnh liệt trên mặt không thể nào ngừng được.” Có lẽ khi chứng kiến Tây Môn Dục Tú bị nguy hiểm, thì Phi Dương đã không thể nào bình tĩnh được nữa. Gạt đi yếu tố “vì hắn mà bị thương tổn” thì mình tin rằng, ở sâu trong Phi Dương đã nảy sinh một loại thương tiếc, muốn bảo vệ Tây Môn Dục Tú, không muốn làm đối phương bị tổn thương, chính bởi vậy mà hắn đau lòng, hắn căm giận chính mình, hắn không hề cảm thấy đau đớn bởi tâm niệm duy nhất của hắn lúc này chính là “cứu lấy y”.
Con người ấy, người hắn vẫn luôn khinh ghét ấy, cho đến lúc bản thân đối diện với tử thần, cho tới lúc tính mạng treo mành chuông, vẫn một mực không quan tâm tới mình mà chỉ lo lắng cho hắn. Câu hỏi bật thốt ra như bản năng “Ngươi có sao không?” tựa như vết cứa vào lòng Phi Dương. Hắn đã làm gì thế này? Hắn đã đối xử với Tây Môn Dục Tú ra sao để rồi y đối lại với hắn như thế? “Hắn vì sao phải làm vậy? Quên cả bản thân mà đi cứu một người vài ngày trước còn vũ nhục mình -  loại sự tình này nếu đổi lại là Dung đại thiếu gia, nhìn còn có chút hả hê, vỗ tay trầm trồ khen ngợi còn không kịp.” Con người từng cho rằng bản thân quang minh lỗi lạc phong lưu phóng khoáng, hết lần này đến lần khác mang nợ một người như thế, lại còn là người bản thân mình có lỗi, có đáng không, có đáng không? Không những thế, “tại sao hắn phải cực lực giấu diếm chuyện bị thương?… chẳng lẽ hắn là vì không muốn để mọi người biết nguyên nhân hắn bị thương? Lẽ nào hắn là vì… không muốn để ta bởi vậy mà bị mọi người trong cung lạnh nhạt cùng căm thù…” Càng nghĩ, càng nghĩ, Phi Dương càng bối rối, càng đau lòng, càng thấu rõ tấm lòng của Tây Môn Dục Tú với mình, mà trước đây chỉ vì bề ngoài của y mà hắn chưa từng để tâm chú ý. Hắn càng ngẫm càng mới nhận thấy rằng, có lẽ, bản thân mình đã bỏ lỡ quá nhiều điều về y mất rồi. “Người này… bị trọng thương như vậy, tỉnh lại xong câu đầu tiên lại là hỏi xem người khác có bị làm sao không - Dung Phi Dương chưa từng gặp qua ai đối với bản thân thì lơ là mà đối với người khác lại chu đáo tới như vậy. Người này… cho tới bây giờ cũng chưa từng nói gì dễ nghe, chỉ lặng lẽ ở một bên yên lặng quan sát, lẳng lặng bảo hộ, cho dù là bị thương, cũng không nguyện biểu hiện ra - sự ôn nhu chu đáo cùng thâm tình chăm sóc của nam nhân này vẫn giấu dưới vẻ ung dung không màng danh lợi, chỉ có ở chung lâu ngày mới có thể tinh tế nhận ra, chậm rãi lĩnh ngộ, đúng là một vò rượu ngon lâu năm, trải qua thời gian ủ càng lâu thì càng thuần.” Càng suy nghĩ, càng hiểu rõ, lại càng lún sâu vào, càng si ngốc. Có lẽ, chính lúc này, Phi Dương đã động tâm vì Tây Môn Dục Tú, nhưng thứ tình cảm này, là cảm động hay là yêu thích thật sự, thì có lẽ về sau mới có thể phân định rõ ràng.
.
Tỉnh lại từ sau nguy hiểm, được đối xử nhiệt tình, Tây Môn Dục Tú có chút không tin vào tai mình. Chắc hẳn, y vẫn không thể tưởng tượng một ngày nào đó, Phi Dương đối với mình ôn nhu dịu dàng như vậy. Hoặc là, y đã từng nghĩ tới, nhưng ý nghĩ ấy đã bị chết ngay khi Phi Dương nhục mạ y. Không dám cho mình thêm hy vọng, nhưng cũng không thể ngừng lại nghi ngờ nảy sinh, “Vẫn nghĩ sau khi tỉnh lại rất nhiều việc không giống trước đây, người luôn luôn châm chọc khiêu khích mình lại chỉ trong vòng mấy canh giờ ngắn ngủi vẻ mặt trở nên ôn hòa, thân thiết ân cần hơn, thực sự là lạ lùng - tuy rằng xác định mình cũng không phải đang trong mơ, nhưng bất luận là chuyện gì một khi thái quá, trái lại sẽ khiến kẻ khác có cảm giác sởn gai ốc.”, ngay lúc đó, Phi Dương lại nói ra một câu, để tất cả những hy vọng vừa nhen nhóm vỡ tan ra không còn một mảnh “Ơn cứu mạng của ngươi ta còn chưa báo đáp, vậy nên ngươi có chuyện gì cứ tùy ý phân phó, ta nhất định sẽ dùng hết khả năng.” Hóa ra là vậy, Tây Môn Dục Tú tỉnh ngộ, “đáy mắt hắn liền tràn ngập yếu đuối, dường như chỉ cần chạm vào một cái… sẽ vỡ tan.” Hy vọng hết lần này đến lần khác để rồi lại bị phá vỡ. Thực đau, thực đau.
.
Nếu như chỉ dừng lại ở đó, có nhiều bạn hẳn sẽ nghĩ rằng, Phi Dương chẳng qua vì cảm động bởi Tây Môn Dục Tú mà chăm sóc y, chứ không phải do thích hay yêu y. Nhưng sẽ lý giải thế nào đây khi Phi Dương cảm thấy đau đớn vô cùng khi chứng kiến Tây Môn Dục Tú trải qua những cơn đau đến run rẩy? Sẽ giải thích thế nào đây khi ánh mắt dành mà hắn dành cho y lộ ra sự “chuyên chú cùng thương tiếc nồng đậm”? Sẽ giải thích sao đây khi thấy Tây Môn Dục Tú muốn xa lánh mình, Phi Dương lại gấp gáp tìm mọi cách để dính lấy y? Sẽ giải thích sao đây khi được Tây Môn Dục Tú quan tâm mà lòng Phi Dương “lâng lâng tới mức chỉ kém điều bay lên, cái miệng mừng rỡ tới không ngậm lại được”? Nếu chỉ vì tiếc nuối y và trả ơn y, cảm động vì y, thì có đến như vậy không?
Sự thay đổi đến nhiệt tình quan tâm đến thương tiếc này khiến cho Tây Môn Dục Tú cũng nảy sinh bức bối, đối với hắn, Phi Dương chỉ đơn giản là đang trả ơn cứu mạng, mà y, thì chưa từng nghĩ đến, chưa từng mong cầu điều này từ hắn, bởi vậy, y khước từ sự quan tâm ấy, cũng đồng thời dập tắt những tình cảm đối với hắn trong lòng. Chỉ là, lời giải thích của Phi Dương khiến Tây Môn Dục Tú không thể không cảm thấy buồn cười, tiếng cười đau xót như chế nhạo chính mình. Hắn “quan tâm” y? Tự biết rõ bản thân, “một người xấu xí, khó trèo lên nơi thanh nhã, sao dám để Dung thiếu hiệp phí tâm?”, nói ra những lời như vậy, bình thản đến như thế, khiến cho Phi Dương rơi vào thế bối rối mà ấp úng, không thể biện bạch lý do nào khác ngoài “trả ơn”, để rồi tức điên lên khi Tây Môn Dục Tú thản nhiên bác bỏ “Những lúc như thế đừng nói là người, cho dù là cẩu ta cũng sẽ cứu.”, coi sự quan tâm của hắn như cặn bã. Thực ra, mình nghĩ, hẳn là Tây Môn Dục Tú đang cố đẩy Phi Dương ra càng xa bản thân càng tốt, bởi sự gần gũi của Phi Dương với hắn, xét cho cùng, dù cho y có tỉnh táo lạnh lùng tới đâu cũng sẽ không thể cưỡng chế bản thân mà lún vào rồi bị tổn thương, bên cạnh đó, y hẳn là không muốn Phi Dương chứng kiến sự đau đớn của bản thân mình mà nảy sinh lo lắng, áy náy.
Những tưởng, Phi Dương trẻ con nông nổi ngông cuồng sẽ vì bị sỉ nhục như vậy mà rút lui, ai dè sau những sự cố xảy ra, hắn dường như đã trưởng thành hơn, vẫn kiên trì quay lại chăm sóc Tây Môn Dục Tú, hết lòng hết dạ mà chăm sóc y. Mấy ngày ở chung với y đã khiến hắn phát hiện ra rất nhiều chuyện khiến bản thân hắn muốn tìm tòi mà nghiên cứu quan sát. Ví như “Thần tình lúc hắn suy nghĩ, nhãn thần lơ đãng của hắn, còn có thân thể mát mát trơn trơn mà ôm vào rất thoải mái”. Việc Tây Môn Dục Tú ăn “hồi hồn” do hắn đưa mà khỏe ra cũng làm hắn không ngừng vui mừng, không tự chủ mà cười dịu dàng, rồi lại càng thêm lo lắng cho trái tim mình khi không ngừng đau đớn khi chứng kiến “bệnh” của Tây Môn Dục Tú thống khổ đến vô cùng. Trong lúc thất thần như vậy mà va vào người khác, hắn đã vô tình phát hiện ra sự thật về thứ lá “thanh lân quả” mà Tây Môn Dục Tú ép hắn phải ăn mỗi ngày, hóa ra không phải vì sự “khỏe mạnh thân thể” mà bởi vì y muốn cứu hắn thoát khỏi độc của “Tuyệt tình hoa” đồng thời cũng chính bởi tính khí cứng đầu ngang ngạnh của hắn, khiến y mỗi ngày phải cùng ăn mới chấp nhận nên đã gây ra đau đớn không ngừng cho y trong những ngày qua. Biết được điều đó, Phi Dương như giật mình tỉnh lại. Hắn không ngừng bàng hoàng, không ngừng hoảng hốt, không ngừng bối rối, lại càng không ngừng đau đớn. Hóa ra là như vậy. Hóa ra người ấy đối với hắn tận tâm tới nhường ấy, cam tâm tới nhường ấy, nhẫn nại tới nhường ấy, tỉ mỉ tinh tế tới nhường ấy. Vậy mà… Quá khứ không thể quay lại, làm hắn ăn năn hối hận đến cào xé lòng gan. Từ giây phút ấy, có lẽ Phi Dương đã trưởng thành hơn nữa, hắn thề rằng sau này không bao giờ khiến cho Tây Môn Dục Tú chịu bất cứ thương tổn nào nữa.
Nhưng hắn không ngờ, vết thương lòng mình gây ra cho y lại sâu đến thế. Những lời hắn nói trước kia với y như quay lại cắn ngược hắn, cào xé lòng hắn. Từng câu từng chữ Tây Môn Dục Tú thốt ra thản nhiên đến lạnh lùng, nhưng lại đem theo một nỗi đau cấu xé ruột gan, mà không phải kẻ nào cũng có thể bình thản mà tường thuật lại như vậy “Không phải ai cũng nguyện ý tiếp nhận sự giúp đỡ của một người mình căm hận, huống chi Dung thiếu hiệp lại là người tâm cao khí ngạo, yêu ghét phân minh như vậy. Đương sơ nếu ta nói thẳng nói thật ra, ngươi liệu có cam tâm tình nguyện ăn lá thanh lân quả?”, “Gương mặt ta quả thật xấu không nói nổi, cũng khó tránh Dung thiếu hiệp lại tránh như tránh rắn rết.”, “Có điều vô luận căm ghét ta thế nào đi nữa, cũng mong ngươi nhẫn nại qua một năm, sau một năm…”, “Sau một năm ngươi có thể lập tức rời khỏi đây, từ đó về sau quên đi cái người tên Tây Môn Dục Tú này, vĩnh viễn không phải gặp lại…”. Y hẳn đã sắp xếp con đường cho hắn. Cứ thế rời xa nhau, vĩnh viễn trở thành người xa lạ. Như thế, hẳn là tốt nhất. Cho thiếu niên và cho y. Từng câu từng chữ thấm thía mà đau xót, như cứa gan cứa thịt Phi Dương, giờ đây, hắn hận chính bản thân mình, áy náy đau đớn không kể đâu cho xiết. Nhưng, y không hận hắn. Y hiểu và thông cảm cho hắn, “…Tâm thích cái đẹp thì ai cũng có, không liên quan tới đúng hay sai.”, “Mỗi người đều có quyền lựa chọn thứ mình thích, Dung thiếu hiệp việc gì phải tự trách?”.
Quả thật, càng đọc, càng đọc, bạn sẽ càng cảm động bởi nhân vật Tây Môn Dục Tú này. Đẹp đẽ tới đau lòng. Giá như y ích kỷ, giá như y hận, giá như y bất chấp mà chiếm lấy Phi Dương, thì có lẽ đã bớt một chút đau lòng. Nhưng y cứ như vậy, cứ đẹp đẽ mà quên đi bản thân mình như vậy, không yếu đuối không đớn hèn không hèn mọn, cứ ngang nhiên như thế, khiến chẳng ai có thể quên nổi y. Y, chính là độc nhất, vô cùng đặc biệt trong lòng mình.
.
Như mình đã nói ngay từ đầu về việc mình chỉ muốn nói nhiều nhất về nhân vật Tây Môn Dục Tú và bộ Sa lạp thôi nên có lẽ đến đây mình sẽ dừng review, bởi vì các vài chương cuối của Sa lạp sẽ tường thuật lại về việc Phi Dương theo đuổi Tây Môn Dục Tú như thế nào, chung tình và mặn nồng ra sao. Tất nhiên, trải qua bao nhiêu đau khổ, Tây Môn Dục Tú cũng không tin tưởng ngay được. Y như “con chim sợ cành cong”, đơn thuần coi Phi Dương chỉ là hứng thú nhất thời, hoặc chỉ đơn thuần nhầm lẫn giữa lòng biết ơn và tình yêu. Sự thử thách kéo dài gần 1 năm cho đến ngày Phi Dương ăn xong chiếc lá cuối cùng, y cuối cùng đã đồng ý ở bên hắn. Và tất nhiên, Phi Dương cũng không phụ lòng bạn đọc khi mà sau đó, hắn vô cùng chung thủy tận tụy với Tây Môn Dục Tú, và điều này sẽ càng được thể hiện rõ ràng hơn trong quyển 2 – Sa lậu.
Mình sẽ trích dẫn suy nghĩ của Tây Môn Dục Tú gần cuối bộ Sa lạp coi như kết thúc phần review về nhân vật Tây Môn Dục Tú mà mình vô cùng yêu mến này “Nhị sư huynh, ngươi từng nói với ta, sa mạc mênh mông có nhiều cát đếm không xuể, trong đó nhất định có một hạt thuộc về mình, chỉ cần rất may mắn, vậy nhất định cuối cùng có thể tìm được…”.
Kết.
Sa lạp – Sa lậu là 1 trong những bộ đam mỹ gần như đầu tiên mình đọc khi bước chân vào đam mỹ, để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc trong lòng mình. Vậy mà tới giờ mới review chỉn chu cho nhân vật Tây Môn Dục Tú hoặc Sa lạp được *cười* (nói chứ mình bắt đầu viết review cho bộ này từ phải hơn tháng trước mà giờ mới hoàn thành =)), cơ bản vì hứng thú thất thường và lười quá nên mãi không xong).
Thực sự thì mình rất rất ít khi đọc cổ trang, nhưng người edit rất chỉn chu cẩn thận, dễ hiểu, nội tâm nhân vật lại được bộc lộ rất cuốn hút, không hể bị ngắt ngứ khi đọc vì quá nhiều từ Hán Việt hay edit bị “Trung hóa” quá nhiều, khiến cho người đọc là mình – kẻ khá khó tính với cổ trang cũng không cảm thấy khó chịu mà cảm thấy thoải mái. (nhà bạn Phong My đó :”3 ).
Khi đọc truyện này, bản thân mình không ngừng tự hỏi, trên đời có ai có thể thiện lương cao thượng như Tây Môn Dục Tú? Cái thứ tình yêu bất chấp tất cả, sẵn sàng hiểm nguy không màng tính mạng bản thân, nói 1 tiếng mù quáng cũng là có lý. Nhưng y lại tỉnh táo đến tàn nhẫn với chính bản thân, tự nhận thức đến rõ ràng vị trí của mình, nhận thức rõ vẻ ngoài của mình có biết bao xấu xí, có biết bao chướng mắt, thậm chí còn thông cảm thấu hiểu với tâm tình “yêu cái đẹp” đến thái quá của đối phương. Hẳn sẽ có người mắng y ngu ngốc, hay không có thật. Thực sự, mình thấy y không ngốc một chút nào. Bởi y rất tinh tế, tinh tế đến nỗi nhận thấy rõ từng sự gượng ép của đối phương, từng sự không tự nhiên của hắn. Nhưng chỉ là y giả vờ, cố tình gạt mình, tự cho mình một chút hy vọng mỏng manh. Si tình đến vậy, nhưng y vẫn biết, và còn sắp xếp đến việc đối phương sẽ rời xa mình, để rồi đôi bên trở thành những kẻ xa lạ, không liên quan. Không tỉnh táo làm sao làm được như vậy, không mạnh mẽ làm sao làm được đến thế. Y không yếu đuối như một số bạn thụ mình đã từng đọc qua, không khóc lóc không gào thét không làm những chuyện khó chấp nhận, không bám riết không ích kỷ không tham lam, không tiêu cực không thái quá, y chỉ lặng lặng lẽ lẽ, nhưng lại khiến lòng mình rúng động, đọc từng câu từng chữ mà không ngừng đau lòng. Trong lòng y, có lẽ không có chỗ dành cho oán hận, chỉ có thứ tình yêu miên man với Phi Dương, như những con sóng lăn tăn không ngừng, không làm cách  nào dập tắt được, không làm thế nào dừng lại được.
Bên cạnh đó, cũng không như một số kẻ “lạnh nhạt vô tình”, đối diện với tình cảm mà “lạnh ngoài trong nóng” không thể hiện ra cũng như giả vờ, tự lừa mình rồi dùng những hành động tổn thương đối phương để đẩy xa hắn ra khỏi bản thân để tránh cho mình tổn thương, để rồi hối hận, thì y ngược lại. Với võ công cường thế của mình, đối với việc đối phương khinh ghét y vì diện mạo của mình, thậm chí lừa dối y, y cũng không lấy đó mà giận dữ mà điên cuồng muốn giết đối phương hay muốn chiếm hữu hoặc dùng võ công của mình cưỡng ép. Đơn phương chấp nhận cái giá của mối tình đơn phương này, đơn phương chấp nhận ánh nhìn không thiện cảm của đối phương, không hận không hối. Y dám thừa nhận tình cảm của mình, dám đối diện với nó, dám chấp nhận nó, dám thà làm bản thân đau khổ vì nó còn hơn làm đối phương đau đớn. Một Tây Môn Dục Tú người trên vạn người, tưởng chừng chẳng ai có thể chạm vào đối với tình cảm cũng chỉ như một trang giấy trắng, vì nó mà đau khổ mà tổn thương mà rung động.
Mình rất thích hình ảnh tác giả xây dựng cho nhân vật Tây Môn Dục Tú. Là một người đứng trong hàng “thượng thừa” về võ công, hẳn như một số câu chuyện khác, y sẽ được miêu tả với những từ ngữ đẹp đẽ khác ví dụ như anh tuấn hay phong lưu, vv… ở đây tác giả lại gán cho y vẻ ngoài xấu xí. Trong nhiều truyện đối với nhân vật như vậy, hẳn là sẽ được tác giả sắp xếp sống trong hoàn cảnh khó khăn, hận thù triền miên hoặc tự bản thân đối với diện mạo của chính mình mà bị nhiều người xa lánh, để rồi gây ra ác cảm với những người xinh đẹp. Lại với một người tài giỏi về võ công như Tây Môn Dục Tú, thì việc biến y thành ác quỷ cũng là điều có thể. Nhưng, ở đây, tác giả lại không làm vậy. Nói là ác độc với y khi khoác cho y vẻ ngoài xấu xí, nhưng thực ra, chính vẻ ngoài xấu xí ấy lại chính là đòn bẩy hữu hiệu nhất, làm cho tấm lòng đẹp trong của Tây Môn Dục Tú càng ngày càng sáng, làm cho người đọc càng đọc càng thấm dần, mà quên hết cái sự xấu xí ấy, đồng cảm với y, yêu mến y. Y tài giỏi, nhưng y không hề ngang ngược, không hề khinh mạn người khác. Y xấu xí, nhưng y không lấy nó làm tự ti, không lấy nó mà ác cảm với người khác. Tình cảm của độc giả với y, hẳn là sự biến chuyển dần dần, chậm rãi, cũng chính vì vậy mà nó bền vững chứ không phải “ăn xổi ở thì” như thứ yêu thích vẻ ngoài, là một sự đồng cảm đến từ tận sâu trong tâm hồn. Với tình yêu của Phi Dương với Tây Môn Dục Tú cũng vậy, thứ tình cảm ấy không xuất phát từ “cái nhìn đầu tiên”, cũng không phải từ việc “căm ghét đấu đá nhau rồi thấy nhau thú vị rồi dần yêu thích”, mà nó dần dần trải qua thời gian mà tạo thành, là do chính Tây Môn Dục Tú dùng tấm lòng, tình cảm của mình mà làm cảm động Phi Dương, khiến cho hắn chấp mê bất hối. Motif tưởng như quen thuộc, “mất đi rồi mới nuối tiếc” hay “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén” được tác giả diễn đạt vô cùng nhuần nhuyễn, không gượng ép, khiến bản thân mình vô cùng yêu thích.
Phải nói lại lần nữa, rằng dù cho đọc hơn trăm bộ đam mỹ rồi thì Tây Môn Dục Tú vẫn luôn là bạn thụ đặc biệt trong lòng mình. Hiếm có người nào gây cho mình sự rung động từ sâu thẳm tâm can như vậy. Sẽ là cực kỳ tiếc nuối nếu bạn bỏ qua. Còn nếu bạn nào cho rằng Tây Môn Dục Tú kiểu “thánh mẫu” quá thì mình không đồng ý. Bởi vì mình thấy những hành động của y vô cùng chín chắn, y chỉ đối xử đặc biệt với người trong lòng y, còn lại, y đạm bạc và điềm nhiên, cư xử công bằng, có trên có dưới, không sủng nịnh không hèn nhát, không yếu đuối không nhu nhược, đọc vô cùng thích.
Nói tóm lại, hãy thử đọc bộ này đi, và nếu bạn đã đọc rồi, hãy nói cho mình cảm nhận của bạn về nhân vật trong truyện này nhé :”3
À, mình cũng chưa từng đọc bộ nào khác của tác giả này, nếu bạn cảm thấy bộ nào thú vị, giới thiệu với mình nhé :*

Review nhân vật Tây Môn Dục Tú (Sa lạp – Sa lậu). Hết. 8|1|2016.
P.S: Các trích đoạn in nghiêng được trích dẫn từ nhà edit: Phong My.