Câu chuyện bắt đầu khi cả Tạ Nhất và Vương Thụ Dân còn thơ bé. Là hàng xóm với nhau, mẹ của Tạ Nhất thường xuyên gửi cậu ở nhà Vương Thụ Dân. Bởi cậu học giỏi ngoan ngoãn nên mẹ Thụ Dân rất hay khen Tạ Nhất, lại còn hay so sánh Thụ Dân với Tạ Nhất, rồi dành hết những lời hay ý đẹp cho cậu, vậy nên trong mắt của Thụ Dân, hẳn Tạ Nhất chính là “con nhà người ta”. Vì cả 2 gia đình khá thân thiết nên Thụ Dân không tiện trở mặt nhưng thực ra bên trong vô cùng khó chịu với Tạ Nhất. Bên cạnh đó, “Tạ Nhất cứ ba ngày thì hết hai hôm đã ở nhà của Vương Thụ Dân, ăn đồ ăn của cậu ta, đọc sách nhi đồng của cậu ta”, nên Thụ Dân càng được cớ ghét Tạ Nhất hơn nữa. Đối với Thụ Dân, Tạ Nhất chính là đại biểu cho hình ảnh yếu mềm, không có chí khí, ẻo lả nữ tính, nói chung là, càng nhìn càng ghét!
Trẻ con hồn nhiên nghĩ gì nói nấy, không biết giấu giếm trong lòng, bộc lộ những tính cách sâu kín nhất. Vương Thụ Dân là vậy, nhưng Tạ Nhất thì khác, từ nhỏ cậu đã giấu kín tâm tính, tình cảm tận sâu đáy lòng. Những lời người khác trêu chọc mình, dù khó nghe đến mấy, cậu cũng chỉ cau mày im lặng, tay siết chặt những ngón tay chịu đựng, không nói lấy 1 câu. Thực ra, đọc những chương đầu, dù Thụ Dân ngỗ ngược thật, nhưng mình lại rất thích Thụ Dân. Trẻ con thì phải vậy chứ, ngây ngô, quậy phá, hồn nhiên, nghịch ngợm, như vậy mới đúng bản chất trẻ con chứ. Mà, cũng chính bởi cái tính “âm trầm chẳng nói chẳng rằng” của Tạ Nhất, khiến cho cậu bị bắt nạt, không phản kháng để rồi sự việc càng trở nên nghiêm trọng hơn, đến khi không thể kiểm soát được, thì sự việc đã đi quá sự chịu đựng của cậu.
Không chỉ ở nhà, mà ngay cả trường học, Tạ Nhất cũng là đối tượng được thầy cô khen ngợi, và là tấm gương để Thụ Dân noi theo. Cái sự “càng nhìn càng ghét” của Thụ Dân đối với Tạ Nhất cứ thế mà tăng lên, lại được chúng bạn xun xoe nói những lời khó nghe, cậu càng căm tức, nghĩ bụng nhất định phải làm gì đó trừng trị tên nhóc con “ẻo lả như đàn bà” kia. Cũng chính bởi ghét Tạ Nhất như vậy, nên dù 2 gia đình thân nhau bao nhiêu, thì ở trường lớp, nơi vắng ánh mắt bố mẹ, Thụ Dân đều đồng lõa với bạn bè trêu chọc Tạ Nhất, thêm dầu vào lửa, khiến Tạ Nhất càng thêm chật vật khổ sở. Chỉ là, việc cậu làm vĩnh viễn đem lại kết quả mà cả đời, có lẽ cậu cũng không thể tha thứ cho mình.
Thực ra thì, hoàn cảnh của Tạ Nhất vô cùng đáng thương. Từ nhỏ, cậu đã phải sống trong cảnh tranh cãi của bố mẹ. Mẹ cậu rất thương cậu, nhưng một mình phải cáng đáng gia đình nên cũng không có thời gian nhiều bên cậu. Bên cạnh đó, bố Tạ Nhất lại không có trách nhiệm, ma men say rượu là đánh vợ đánh con, nên tuổi thơ của cậu thật sự nặng nề. Ảnh hưởng từ gia đình khiến cậu trở nên khép kín, kiệm lời nhút nhát, nhưng đồng thời, càng trưởng thành và biết điều, thấu hiểu đạo lẽ hơn.
Chỉ vì một lần máu anh hùng muốn làm “đại ca” nổi lên, cùng với sự căm ghét không có chỗ xả chứa chất trong lòng, mà Thụ Dân lừa Tạ Nhất, đem cặp của cậu quăng xuống bùn lầy, để Tạ Nhất khi về bẩn thỉu bị bố cậu trong lúc say rượu đánh đến nhập viện, để mẹ cậu từ quá trình đi đi lại lại chăm sóc cậu mà gặp tai nạn rồi mất, chuỗi sự kiện liên tục xảy ra liên tiếp, liên tiếp không kiểm soát nổi, như chiếc xe mất phanh cứ thế lao xuống vực sâu. Đến khi nhìn lại, không thể ngờ, việc mình làm ngày hôm nay lại có thể gây hệ lụy nặng nề đến thế, đến lúc ấy, sự hối hận cũng đã muộn màng.
Tạ Nhất luôn luôn giấu giếm cảm xúc trong lòng nhưng thực ra cậu không phải không biết buồn, không biết đau lòng. Từ trước đến nay, dù Thụ Dân đối xử với cậu ra sao, cậu vẫn tin, hắn không lừa mình, hắn không đến nỗi quá ghét mình. Chỉ đến khi nhìn chiếc cặp mẹ tặng cậu bị quăng xuống bùn sâu, cậu mới cảm thấy lạnh lẽo cả cõi lòng, cảm giác trên đời này không ai cần cậu, cả thế giới dường như đã vứt bỏ cậu. Ngay cả Vương Thụ Dân, gần gũi cậu như vậy, vậy mà cũng ghét bỏ cậu, cũng lừa dối cậu.
Chỉ với 2 chương đầu thôi, nhưng sự bi thương đau buồn trong từng câu chữ đã khiến trái tim mình nghẹn thắt lại. Thật sự thương Tạ Nhất vô cùng mà cũng giận cậu vô cùng. Nếu cậu biết phản kháng, biết chống lại, biết nói ra những suy nghĩ của mình, thì mọi chuyện đã không đến nước này. Một đứa trẻ chưa tới mười tuổi, phải trải qua bao sóng gió ấy, chịu đựng từng ấy nỗi đau, thử hỏi tâm hồn làm sao không già dặn cho nổi. Nhưng, đồng thời nó cũng như một bức tường dày, bọc kín lại những tâm tư của Tạ Nhất, khiến cậu càng ngày càng trở nên khép kín hơn. Những nỗi đau, những vết sẹo còn đau nhói cứ thế âm ỉ, âm ỉ. Thử hỏi, tuổi thơ của Tạ Nhất đã trôi đâu mất rồi?
.
Sau khi mẹ mất, Tạ Nhất dường như trầm lặng lại càng trầm lặng hơn. Trước kia, Tạ Nhất còn có thể thân thiết với Thụ Dân, coi Thụ Dân như anh lớn, lẽo đẽo theo sau, với những hành động của Thụ Dân còn có những biểu cảm phản ứng lại, nhưng giờ thì Tạ Nhất hoàn toàn coi Thụ Dân là người dưng, không đoái hoài, không nhìn tới, không khác nào “người vô hình”. Chính sự lạnh nhạt đến dửng dưng ấy làm Thụ Dân khó chịu đến cùng cực. Giá như Tạ Nhất giận dữ, đánh cậu cũng được, chửi cậu mắng cậu cũng được, có lẽ sẽ dễ chịu hơn chút. Nhưng, Tạ Nhất cứ im lặng mà nuốt tất cả đau khổ vào sâu trong cõi lòng như vậy. Không hé răng nửa lời về việc Thụ Dân lừa mình, không kể lể chuyện Thụ Dân hùa với bạn bè bắt nạt mình. Nhìn vào, tưởng như Tạ Nhất đã quên, nhưng thực ra, Thụ Dân hiểu, Tạ Nhất chưa bao giờ quên.
“Thế nhưng, vĩnh viễn quên không được người đã từng khi dễ mình, quên không được miếng bã kẹo cao su bị trây trên ghế, rồi tiếng cười nhạo báng ác ý, quên không được mùa đông năm ấy, tại ao sen đầy bùn mặt nước đóng băng, vết sình lau mãi không sạch.Cũng quên không được cảm giác bất lực khi mà bị cả thế giới quay lưng bỏ mặc.Đó là mùa đông lạnh thấu da thấu thịt. Dù mai này lớn lên, Tạ Nhất đã tới thành phố miền Nam ấm áp, nhưng vẫn quên không được cái giá rét buốt tim buốt gan, gió bấc lốc từng cơn dữ dội như muốn thổi vỡ những ô kính thủy tinh, còn bầu trời thì một màu xám xịt, như thể mãi mãi chẳng tươi sáng lên nổi.”
.
Mang theo sai lầm quá khứ, Thụ Dân luôn cảm thấy bản thân mắc nợ Tạ Nhất. Chính vậy nên Thụ Dân tìm mọi cách để bồi thường cho cậu, có điều cậu muốn bồi thường nhưng Tạ Nhất không cần. Dù cậu có cố gắng làm bao nhiêu cũng chỉ đổi lại cái ngó lơ lạnh lùng của Tạ Nhất, điều ấy khiến Thụ Dân vô cùng khổ sở. Cậu chưa từng tận tâm lấy lòng ai như vậy, vậy mà đối phương coi cậu chẳng đáng 1 xu, không đáng kí lô nào cả. Nhưng, dù bực mình đến đâu, chỉ cần nhìn tới chiếc cặp còn vương vết bùn không rửa sạch được, thì Thụ Dân lại cảm thấy như có gì đang cào lòng mình, áy náy tự trách, khó chịu khôn cùng.
Thực sự, mình nghĩ bản chất của Thụ Dân rất tốt. Trẻ con mà, khi bản thân bị mang ra so sánh, cảm giác bố mẹ ruột của mình không thương mình bằng một đứa hàng xóm, lại còn suốt ngày lấy nó ra nói mình phải noi theo này nọ, ai chả ghét điên lên được. Bên cạnh ấy, đứa trẻ ấy còn suốt ngày lầm lầm lì lì, mềm mềm yếu yếu, với một người hiếu động ưa tay chân mạnh mẽ như Thụ Dân hẳn là “không thể ưa được” cũng đúng thôi. Mà trẻ con, ai chả muốn mình làm anh hùng, muốn được thể hiện, muốn được chứng tỏ với bạn bè “tao là giỏi nhất”? Vậy nên, hành động của Thụ Dân khi vứt chiếc cặp của Tạ Nhất xuống bùn mình có thể thông cảm và hiểu được. Chỉ là, Thụ Dân, và cả những người xung quanh, làm sao có thể ngờ, cũng không thể nghĩ sâu xa rằng hành động ấy lại mang đến kết quả tồi tệ như vậy. Bên cạnh đó, sau khi gây ra lỗi lầm, Thụ Dân lại gắng hết sức để bù đắp cho Tạ Nhất, bao bọc và bảo vệ Tạ Nhất, đó là hành động biết lỗi và muốn sửa lỗi, ăn năn hối hận, điều này khiến mình nghĩ thực sự Thụ Dân không xấu. Nếu như những đứa trẻ không biết nghĩ, thì đã không nghĩ việc mẹ Tạ Nhất mất có liên hệ đến mình, đùn đẩy trách nhiệm, trốn tránh nó, rồi cứ thế mặc kệ cậu, nhưng Thụ Dân thì khác, cậu luôn áy náy, xâu chuỗi sự việc và coi đó là lỗi của chính mình, để rồi đặt trách nhiệm bảo vệ Tạ Nhất lên người mình, điều ấy làm cho mình cảm thấy Thụ Dân là một người có thể tin tưởng được.
.
Đọc những chương sau cảm thấy đồng chí Thụ Dân đúng kiểu mang máu M :)) Lúc người ta quý mến mình thì không cần, coi người ta như viên đá cuội muốn đá đi, còn lúc người ta thật sự coi mình như không khí rồi thì khó chịu cay đắng, tìm mọi cách gần gũi lấy lòng.
Mưa dầm thấm lâu, những gì Thụ Dân làm dần dần cũng khiến Tạ Nhất mở lòng ra và đón nhận. Mới đầu chỉ là “khách khách khí khí” cho đến khi Thụ Dân vì cứu cậu mà bị thương, cậu mới chính thức mở lòng cho Thụ Dân, hai người chính thức trở thành “anh em bạn bè tốt” của nhau.
Cứ nghĩ, cứ mãi là bạn bè tốt của nhau như vậy. Cứ nghĩ, cứ mãi là anh em kề vai sát cánh như vậy. Nhưng, mọi thứ dường như đã dần dần thay đổi, sự thay đổi ấy xuất phát từ phía Tạ Nhất, mà chính cậu, cho đến khi Vương Thụ Dân có người yêu mới chợt nhận ra, rằng từ bao giờ, đối với cậu, Vương Thụ Dân đã ở một vị trí khác, không chỉ đơn thuần là bạn bè nữa. Ngày ngày tháng tháng ở cạnh nhau, để đối phương từng bước từng bước bước vào trái tim mình, chiếm cứ nó, ăn vào trong xương gan cốt tủy, biến thành máu thành thịt của mình, cho đến khi bản thân như bừng tỉnh, thì đã như trúng độc không thể nào giải nổi.
Những cảm xúc khó chịu, bực bội cứ thế nảy sinh, làm cho Tạ Nhất điềm tĩnh không kiềm chế nổi bản thân mà làm ra chuyện xấu đầu tiên trong đời. Cái thứ gọi là “ghen tị” đang bùng phát dữ dội, trong lòng chỉ còn lại cảm giác buồn bực khi Thụ Dân không còn để ý tới cậu như trước, khi Thụ Dân gần gũi với người khác, khi Thụ Dân luôn nhắc tới người khác trước mặt cậu, khi Thụ Dân hôn người khác… chỉ cần nghĩ đến thôi cũng làm cho cậu cảm thấy khó thở, ghen tị. Và có lẽ là sợ hãi. Trên thế gian này, nếu có ai đó cướp lấy Thụ Dân, thì liệu còn ai quan tâm tới cậu nữa đây? Cái cảm giác lạnh lẽo cô độc như cả thế giới quay lưng lại với mình ấy, cậu không bao giờ muốn trải qua một lần nữa. Từ một kẻ đã quen với lạnh lẽo, giờ đây cảm nhận được chút hơi ấm, rồi dần dần đắm chìm trong đó không muốn thoát khỏi, cậu, đã hãm sâu mất rồi. Thụ Dân từ bao giờ, đã là ánh sáng duy nhất của cậu, niềm an ủi trong tim cậu. Thứ quen thuộc mà cậu nghĩ chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy, chỉ cần đưa tay là sẽ có bàn tay nắm lấy, con người ấy giờ đây đang rụt tay lại mà chìa tay ra với một người khác không phải là cậu, sợ hãi, hoảng hốt ghen tị bực bội. Tất cả những cảm xúc ấy, đã khiến Tạ Nhất không kiểm soát được mình mà rạch tên xé sách của người Thụ Dân để ý, để rồi sau đó, cậu lại như sợ hãi, hoảng hốt với chính bản thân mình. Hóa ra vì một ai đó, mà cậu cũng có thể bị kích động đến nhường này, cũng có thể dữ dội đến vậy, hóa ra mình đã lún sâu đến như vậy.
Những rung động đầu đời cứ thế đến khiến Tạ Nhất bàng hoàng. “Tại sao lại ghét Nghê Hiểu Thiến? Bởi cô ta khó ưa, nói nhiều? Hay là tại cô ta cặp kè với Vương Thụ Dân?”. Kể cả khi Vương Thụ Dân đã chia tay với bạn gái mà quay lại thân thiết với Tạ Nhất như trước, thì Tạ Nhất cũng hiểu, giữa bản thân và Thụ Dân đã không thể được như trước kia. Thứ tình cảm đã phá kén mà bung ra, không thể kìm giữ được nữa, mọi thứ đã không bao giờ có thể trở về như ban đầu nữa rồi.
.
Lên phổ thông, Tạ Nhất thi được điểm cao học trường trọng điểm xa nhà còn Thụ Dân điểm thấp nên vào trường làng nhàng gần nhà. Xa nhà, không còn gia đình ấm áp của Thụ Dân, không còn ai chăm lo cho cậu, không còn thiếu niên hay nói hay cười hãy giỡn hay trêu nhưng luôn nghiêm túc bảo vệ cậu nữa, thế giới của cậu lại càng trở nên lặng lẽ tịnh mịch. Những áp lực nơi trường lớp, sự xa lạ từ bạn bè cùng trang lứa nhưng hoàn cảnh vô cùng khác biệt, sự nhớ nhung đến cạn kiệt tâm can về một người làm cho lòng cậu càng thêm trống hoác lạnh lẽo. Khoảng cách giữa cậu và ai đó như kéo dài đến vô tận, lòng hoang mang sợ hãi, chỉ sợ, khi quay đầu, đối phương đã không còn đứng đó nữa rồi.
Và cho đến khi lần đầu tiên mộng tinh thấy Thụ Dân, Tạ Nhất biết rằng, mình xong rồi. “Mặt trời mới lên buổi ban mai theo khe cửa sổ chưa đóng kín mà lèn nắng vào, dịu dàng rọi ánh dương xuống sàn, thế nhưng cả người Tạ Nhất lại run rẩy lạnh giá.” Hóa ra những cảm xúc ngày xưa của cậu không chỉ bởi ghen tỵ mất mát khi Thụ Dân quan tâm tới người khác và sợ hãi rằng Thụ Dân sẽ bỏ rơi cậu, không phải là cảm giác dành cho một người anh em thân thiết, mà là sự ghen tuông của một người khi nhìn người mình yêu thân thiết với người khác, là sự chiếm hữu dành cho người mình yêu. Sự sợ hãi với chính mình bùng lên, cậu dường như tuyệt vọng với thứ tình yêu như đâm vào đường cụt này.
“Tạ Nhất, mày là tên biến thái. Ba mày uống rượu đánh vợ hành con, là phường lưu manh vô lại, còn mày là hạng biến thái, chẳng biết xấu hổ.”
Trong hoàn cảnh bức bối ngột ngạt đó, để giải tỏa áp lực, Tạ Nhất tự hành hạ chính mình bằng những vết thương. Nỗi nhớ càng giày xéo cậu bao nhiêu, áp lực càng lớn bấy nhiêu, sự cố gắng càng nhiều bao nhiêu thì những vết thương càng dày bấy nhiêu. Từng vết từng vết cứa như dấu ấn rõ ràng về thứ tình cảm này của cậu, da diết bao nhiêu, cũng đau đớn bấy nhiêu. Cậu cảm tưởng mình như con nghiện, “tại xó góc tăm tối bẩn thỉu không kẻ nhìn thấy, một mình co ro quẫy đạp trong tuyệt vọng.”
Khi trở về nhà gặp lại Thụ Dân, sự sợ hãi với chính mình làm cho Tạ Nhất không dám gần gũi Vương Thụ Dân, gượng gượng ép ép mà né tránh cậu. Chính sự lạnh lùng kiểu “mày tránh xa tao ra, chuyện tao không liên quan tới chuyện mày” làm Vương Thụ Dân vô cùng tức giận, nghĩ Tạ Nhất đã thay đổi. Nhưng Thụ Dân không ngờ rằng, ngay khi cậu bước ra ngoài cánh cửa đóng lại, Tạ Nhất đã không kìm được chính mình.
“Tạ Nhất ở lại, khóe miệng còn đeo ý lạnh nhạt, ấy nhưng nhãn thần đã đầy ắp đau khổ, tâm tình càng lúc càng bi thương. Mọi thứ trước mặt chợt nhòe đi. Cậu vội vã vươn tay xoa mắt. Đầu ngón tay dính dấp vệt nước nóng hổi. Ừ, cứ đi đi, càng xa càng tốt. Cậu nghĩ. Tôi là một tên biến thái, đàn ông lại đi thích đàn ông. Tới Tạ Thủ Chuyết còn đàng hoàng hơn tôi, còn sạch sẽ hơn tôi.”
Nhưng thà mang tiếng ăn cháo đá bát, cạn tình cạn nghĩa, Tạ Nhất cũng kiên quyết không thể để Thụ Dân biết được tình cảm của cậu, ít nhất, như thế Thụ Dân có lẽ sẽ không ghê tởm cậu, ít nhất, cậu còn có thể ấp ủ thứ tình cảm ấy mà sống, mà cố gắng.
Mình thực sự cảm thấy rằng, thứ tình yêu của Tạ Nhất quá đau khổ. Yêu, mà phải tự căm ghét thứ tình cảm của chính mình, phải tự dặn mình cách xa đối phương vì sợ đối phương ghê tởm, thì chẳng khác nào cầm dao đâm vào tim mình cả. Yêu một người đến thế, nhưng cũng sợ hãi đến thế. Không thể kéo người khác xuống bùn được, mình cậu biến thái là đủ rồi, không thể để đối phương như vậy, không thể làm ảnh hưởng đến đối phương, thứ tình yêu này tàn nhẫn tới bao nhiêu. Biết rõ là không thể, biết rõ là không nên, nhưng lại như con thiêu thân liều mình lao vào màn lửa đỏ rực, nguyện cam chịu chết chìm trong nó.
.
Thời gian trôi càng ngày càng nhanh, Tạ Nhất quay về trường học tiếp, Thụ Dân nghỉ học nhập ngũ, khoảng cách giữa cả 2 dường như càng lúc càng xa, không cách gì kéo lại. “Người mỗi ngày một lớn lên, hai đứa trẻ ngày xưa cùng nhau chơi đùa tự có số phận của riêng mình, ai cũng phải truy đuổi tiền đồ, thế gian bốn bể muôn phần, mãi mãi chẳng nhỏ hẹp như trong cổ thi đã tả.” Lòng đau đớn, nhưng rồi cậu lại tự an ủi bản thân, rằng biết đâu đó cũng là chuyện tốt. Biết đâu khi 2 người xa nhau, thời gian trôi qua, tình cảm của cậu cũng sẽ dần phai nhạt để rồi lại trở thành thứ tình cảm anh em bình thường, rồi sẽ không còn phải đau khổ dằn vặt như vậy nữa. Cậu sẽ trở lại là người bình thường, không còn phải ngày ngày tự trách, tự ghê tởm chính mình biến thái như bây giờ.
Thế nhưng, tình cảm là thứ nói quên là quên được sao? Người đã đi vào xương tủy của cậu như Thụ Dân nói muốn quên đi là quên ngay được sao? Không, thứ tình cảm ấy chỉ có mãnh liệt và mạnh mẽ hơn thôi chứ không thể nào dập tắt nổi.
“Có người từng bảo, khoảng cách xa sinh ra cái đẹp, cự ly gần nảy sinh cái tình. Thế nhưng từ đây đến đó cự ly đã kéo dài mãi ra mà cảm tình vẫn chẳng thể phai nhạt, ngược lại càng mạnh mẽ sinh trưởng.”
.
Bi kịch nối tiếp những bi kịch, ngày Tạ Nhất lấy giấy báo Đại học, cũng là ngày cậu cảm thấy cuối cùng cũng đã báo đáp lại ơn sinh thành của mẹ, ơn nuôi dưỡng của gia đình Thụ Dân, nhưng không ngờ, người cha say xỉn của cậu lại có thể gian dâm ngay trong nhà của mẹ cậu, ngay trên chiếc giường của mẹ cậu. Điều này đã chính thức dập tắt những tình cảm còn sót lại trong lòng Tạ Nhất, khiến cậu hoàn toàn tuyệt vọng với tình cảm “cha – con”. Thôi, cứ thế mà vạch rõ giới hạn với nhau, ông đi đường ông, tôi đi đường tôi, chúng ta không liên quan tới nhau. Lòng đau đớn đến chết lặng, Tạ Nhất rời bỏ quê hương, lên Thượng Hải xa hoa xô bồ lập nghiệp lấy tiền học Đại học.
Ở nơi xa xôi ấy, ở nơi đông đúc nhộn nhịp ấy, xa hoa sầm uất ấy, thế nhưng không có lấy một bóng hình thân quen, không có lấy 1 hơi thở ấm áp, không có lấy 1 bàn tay nắm lấy những ngón tay cậu. Lạnh lẽo lạnh lẽo. Tưởng niệm, nhớ nhung đến cháy lòng.
“Tưởng niệm vốn dĩ là chứng bệnh bắt rễ từ xương tủy, lúc mùa đông sẽ hóa thành khí lạnh toát ra khỏi cơ thể, khiến mỗi thốn thịt da máu huyết phải buốt rét đau đớn. Đi trên đường tình cờ nghe thấy một bản nhạc, dầu có là giai điệu rộn ràng vui vẻ cũng biến thành khúc ly ca sầu muộn, chui vào trong tâm can trí óc khiến trái tim co rút đau đớn. Tình tự ngàn muôn vạn mối cũng như trăm sông dồn về một biển, đặt hết lên trên một người duy nhất.Bởi vì cô đơn nên nhung nhớ, lại vì nhung nhớ mà càng thêm cô đơn.Bởi vì đeo mang trong lòng tình cảm đó nên lúc nào cũng thấy mệt mỏi, nửa đêm giật mình tỉnh thức tâm trí bần thần không yên.Tạ Nhất cắn chặt răng, lựa chọn rời xa, rời xa, chỉ có thể là rời xa.”
Cố gắng điên cuồng, làm việc đến bán mạng, liều lĩnh mà kiếm tiền, quyết tâm cố gắng trong vòng 1 năm kiếm đủ tiền học cùng sinh hoạt phí Đại học, Tạ Nhất dường như sau 1 đêm trở nên trưởng thành. Đứa bé yếu đuối không dám phản kháng ngày nào giờ đã tự lực cánh sinh, bươn chải đường đời, lăn lộn giữa cuộc sống bộn bề xa hoa nhưng lạnh lẽo cô độc, cố giữ lấy từng hơi thở để sống để tồn tại, lấy những nhớ nhung của mình mà viết thành chữ, đem những tâm sự chôn sâu dưới đáy lòng mà viết ra rồi đốt đi, như thể tưởng niệm, để cho vơi bớt nỗi nhớ, cho vơi bớt sự cô độc bủa vây, nỗi nhớ giăng kín như dây leo siết chặt cậu từng ngày, từng ngày, đem tất cả hóa thành động lực để cố gắng, mà nỗ lực mà cầm cố để sinh tồn.
.
Việc Thụ Dân không ngại đường xa mà đến thăm cậu khiến cho những tình cảm nơi sâu kín nhất của Tạ Nhất bùng lên. Có phải, có phải cậu vẫn có hy vọng? “Phải chăng, tận sâu trong lòng, vẫn đang ôm một tia mong chờ?” Nhưng, mong chờ bao nhiêu, cậu cũng tự nhủ với mình bấy nhiêu, rằng phải tỉnh táo. “Mong chờ? Có gì để mong chờ? Mình là một tên biến thái, lẽ nào cũng biến người khác thành biến thái theo?” Tự ghê tởm tình cảm của chính mình, trong lòng Tạ Nhất, cậu hẳn chưa bao giờ dám hy vọng Thụ Dân sẽ chấp nhận tình cảm của mình, nói chi đến đáp lại tình cảm của cậu. Nhưng sự gần gũi của Thụ Dân với Tạ Nhất lại làm cho cậu trở nên mờ mịt mơ hồ, mâu thuẫn đến nhói đau, gần đến vậy, mà cũng xa đến thế.
“Cậu vốn là một người rõ ràng, rạch ròi yêu ghét, khiến người ta cảm giác thấy cậu như thể một con hổ con chẳng thể nhốt được vào lòng. Thở hắt ra một hơi cũng làm người khác ngửi thấy mùi cố chấp. Tạ Nhất nghĩ, nếu cậu là phụ nữ, thì lục phũ ngũ tạng cũng hư thối cả. Khi đối mặt với người kia, vẫn cứ tự tin mặc cảm thôi.Biển người mênh mông, gần như vậy, xa đến thế.”“Tagore từng nói, khoảng cách xa nhất thế gian, chính là tôi đứng trước mặt em, em lại không hay lòng tôi yêu em. Nhà văn xa xôi nơi nước bạn, viết những câu chữ hàn lâm, nhưng lại dễ dàng lay động lòng người, vì bởi từng tiếng từng lời đều thấm đậm tư vị cuộc đời.”
Tự nhủ với lòng phải “cách xa ra một chút”, nhưng chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đau nhói tim gan. Rượu vào tình say, hành động bộc phát như thể bản năng, những tình cảm từ sâu kín nhất cũng cứ thế trào ra, lấy hết can đảm của bản thân, Tạ Nhất hôn Thụ Dân. Nụ hôn ấy chất chứa bao đau đớn, bao hờn tủi, bao nhớ nhung, bao da diết thương tiếc, cũng bao can đảm bao liều lĩnh? Kìm nén tới bao nhiêu, mệt mỏi tới bao nhiêu, day dứt tới bao nhiêu? Dốc hết tâm can, moi móc trái tim ra mà đánh cược một lần, lấy hết dũng khí mà liều mình hôn đối phương, vậy mà đối phương lại bỏ đi không một lời từ biệt, trốn tránh cậu như một bệnh dịch, chỉ để lại mẩu giấy nhắn với lời hẹn hời hợt. Lạnh lẽo đến buốt giá, tàn nhẫn đến đau lòng. Sự bỏ chạy của Thụ Dân như từng mũi dao sắc bén đâm sâu vào lòng Tạ Nhất, máu tươi đầm đìa. Khoảng cách đã chẳng thể cứu vãn, như người bị dồn đến bước đường cùng, chỉ còn cách xóa sạch mọi thứ để tránh đau lòng. Những hy vọng yếu ớt nhất đã vỡ vụn mà tan biến, thôi, tôi từ bỏ, thứ tình cảm này, tôi xin bỏ cuộc.
“Nếu đã như vậy, tôi sẽ làm vừa ý cậu, từ này về sau không còn liên quan gì nhau nữa.Tạ Nhất nghĩ, người sống trên đời, quan trọng là phải biết thức thời... Cậu đã vô tâm... Cậu đã vô tâm... Thôi, bỏ đi, vốn từ đầu cũng không trông mong cậu sẽ hữu tình.”
.
Thời gian qua đi, ai rồi cũng sẽ khác, ai cũng phải trưởng thành, tất cả đều phải ổn. Tạ Nhất dần đem Thụ Dân bứt khỏi sinh mệnh của mình, cứ thế mà lặng lẽ sống, kiếm đủ số tiền học Đại học, bước vào cuộc sống sinh viên. Cậu nghĩ, có lẽ cứ thế mà quên đi người ấy, rồi sau này, có lẽ một ngày nào đó gặp lại, cậu sẽ đối với người ấy như một người bạn, không hơn. Thời gian mà, có gì không thể chữa khỏi, vết thương nào rồi cũng phải lành, chẳng ai thiếu ai mà không sống được cả, phải không?
“Tạ Nhất thốt nhiên hiểu ra một lẽ, những chuyện khiến ta đau lòng, khiến ta ghi nhớ, thật ra đều chẳng đáng gì. Bình thường cứ nghĩ là mình không thể vượt qua, nghĩ mình như bị ai cầm dao cào xé tim gan, nghĩ mình đang giãy giụa trong biển lửa, chẳng qua chỉ vì bản thân không cam tâm, cứ mãi nhìn cuộc đời một cách tiêu cực.Tình đời như tuyết, đọng rồi tan. Người kia suy cho cùng cũng chỉ là một cá thể nhỏ bé giữa sáu tỷ người.Tạ Nhất nghĩ, nếu bây giờ còn chưa thể từ bỏ, nhưng nói không chừng sau vài năm nữa liền không nhớ nổi hình dáng đối phương. Tới lúc ấy, mặt cũng như mông, chia hai phần đối xứng.”
.
Ba Thụ Dân ngã bệnh đã kéo Tạ Nhất trở về bên cạnh Thụ Dân, lo cho gia đình hắn. Nhưng, cả 2 đều hiểu, mọi chuyện không bao giờ còn như xưa được nữa. Những câu nói vừa đủ, ánh mắt che kín tất cả tâm tư, chẳng lạnh nhạt mà chẳng nồng nhiệt, điềm điềm đạm đạm, dường như kéo giãn khoảng cách của cậu với Thụ Dân ra hàng trăm dặm, xa cách đến không thể lại gần, không thể như quá khứ, tay nắm lấy tay, vui vẻ ngoảnh mặt mà cười đùa.
“Nhưng rồi bi ai nhận ra, thời gian là một dòng sông lớn rộng, kéo dài khoảng cách giữa hai người ra, càng trưởng thành càng xa cách. Bấy nhiêu năm biển trời cách mặt đó, rốt cuộc đã sai ở đâu?Là hồ đồ rồi...? Là chưa từng dám đối diện nhau...?”
Đọc tới đây, mình tin rằng nhiều bạn sẽ trách Thụ Dân lắm. Nhưng mình nghĩ thực ra chẳng có thể trách nhân vật nào được cả. Ai cũng có những nỗi niềm riêng, có nỗi khổ và tâm tư riêng. Truyện đứng dưới góc nhìn của Tạ Nhất nhiều hơn nên nội tâm của cậu được khắc họa rõ nét hơn, nhưng không thể thản nhiên mà nói rằng, Thụ Dân không đau khổ, Thụ Dân chưa từng dằn vặt và Thụ Dân chưa từng day dứt hối hận. Nỗi đau với nỗi đau, nào có thể lấy ra mà so sánh?
Thử nghĩ mà xem, một người cậu coi là anh em thân thiết, đột nhiên hôn cậu, cậu có cảm giác thế nào? Có thể không hoảng sợ sao? Có thể không choáng váng sao? Chắc chắn là không dám tin và sợ hãi cũng như hoang mang hoảng hốt lắm chứ đùa. Chắc hẳn, Thụ Dân cũng phải “lo lắng” và hoảng sợ lắm mới vội vã mà đi như vậy, chắc hẳn, trong giây phút tỉnh dậy ấy, cậu cũng từng đứng vào tình thế “tiến thoái lưỡng nan” khó khăn không biết cách đối diện ra sao, chỉ còn biết trốn chạy, để cho lòng bình tĩnh lại.
Bên cạnh đó, điều làm cậu cảm thấy hoảng hốt hơn hẳn là với nụ hôn ấy, cậu không có cảm giác ghê tởm mà cũng đáp lại, mà cũng có cảm giác. Bạn cứ thử tưởng tượng đi, bạn luôn nghĩ rằng mình yêu con gái, tâm tâm niệm niệm rằng mình yêu con gái, và như vậy mới bình thường, và sự thực bạn cũng đã từng yêu, nhưng rồi đột ngột một ngày, bạn hôn một người bạn cùng giới, và thấy rằng mình cũng có cảm giác với người bạn ấy, thì hẳn là cảm giác đầu tiên sẽ là không dám tin và không thể tin được. Rơi vào trạng thái “sốc” là hoàn toàn có thể hiểu được. Cái sự “đấu tranh với chính mình” ấy chính là thứ mà ai cũng phải trải qua, mà lúc này, Thụ Dân còn chưa bước qua được cái ranh giới ấy, chưa dám xé rách mối quan hệ đầy an toàn đấy để đẩy lên thành “người yêu” với Tạ Nhất. Nếu như Thụ Dân mơ mơ màng màng chấp nhận, thì cũng khác nào khiến cho Tạ Nhất tự mình đa tình rồi tổn thương Tạ Nhất đâu?
Giờ đây, sau bao năm xa cách, gặp lại nhau, đối phương chỉ coi mình như một người bạn không hơn, sự thân thiết quá khứ, kỷ niệm đầy ăm ắp cũng chẳng đổi lấy được ánh nhìn ấm áp, thử hỏi người nồng nhiệt ấm áp như Thụ Dân làm sao không buồn không đau khổ, không dễ chịu? Nếu như Tạ Nhất là biết rõ tình cảm của mình, là xác định rõ ràng tình cảm của mình với Thụ Dân là “yêu” thì thậm chí Thụ Dân còn không biết rõ tình cảm của mình dành cho Tạ Nhất là gì. Cậu còn không hiểu vì sao mọi chuyện lại như vậy, không hiểu nổi vì sao Tạ Nhất đối xử với mình như thế, quá khứ cứ mắc kẹt lại, không cách nào làm rõ, nút thắt trong lòng khiến Thụ Dân mệt mỏi mà lại như bất lực. Làm sao đây khi đối phương cứ bàng quan với cậu như vậy, hờ hững khách sáo, muốn quan tâm mà chẳng biết phải làm gì, muốn hỏi thăm mà lời còn không thể thốt ra khỏi họng. Bao lời muốn nói, bao tâm tình, bao sự quan tâm, bao tình cảm chất chứa trong tim, nỗi nhớ chỉ có thể hiện về trong giấc mơ, trong lúc nguy hiểm nhất vẫn chỉ nhớ về một người, vậy mà khi người ấy đối diện với cậu, cậu lại như nghẹn đắng, lời chẳng thể thốt. Người ngay trước mắt, mà chẳng thể chạm, cái thứ đau khổ ấy, Thụ Dân hẳn cũng phải chịu đựng, chứ đâu phải mình Tạ Nhất.
.
Người gặp lại người, tâm tình vẫn còn đó, tình cảm vẫn ăm ắp trong tim nhưng buộc phải giấu nhẹm. Như bạn cậu từng hỏi cậu "Sao cậu lại cứ cố chấp khư khư nặng tình với một người mãi thế?”, biết làm sao được, đâu nói quên là quên, hiểu là một chuyện, nhưng để làm được lại là chuyện khác. Lý trí với tình cảm vẫn cứ thế đối chọi không ngừng, mà con tim thì cứ đau nhói mãi không thôi.
Trêu đùa gặng hỏi Tạ Nhất về bạn gái để rồi cuối cùng ăn quả đắng, Thụ Dân có lẽ đã dần hiểu, có lẽ mình bài xích việc Tạ Nhất có bạn gái, hay rằng, chỉ cần nghĩ đến việc Tạ Nhất lấy vợ sinh con thôi cũng khiến cậu khó chịu tức tối. Nó không chỉ đơn giản là cảm giác người bạn thân mình bị cướp mất, mà là sự ghen tuông chiếm hữu, chẳng qua là lúc này, Thụ Dân vẫn còn mơ mơ màng màng chưa nhận ra chân tướng tình cảm của bản thân.
“Bạn gái trên danh nghĩa” của Thụ Dân xuất hiện lại càng kéo giãn khoảng cách của hai người ra ngày càng xa. Tạ Nhất tự giễu chính mình, vì cớ gì, đối phương thì đã yên ấm, có người yêu người thương ở bên, mình vẫn còn đem lòng nhung nhớ, vẫn mãi không quên, vẫn mãi không lớn nổi, không trưởng thành được trong thứ tình yêu đau khổ này? Tại sao đối phương thì cứ thế tiến về phía trước, cậu thì vẫn chôn chặt chân mình, cam tâm nhẫn nhịn, miệng không nói, lời không thốt, vẫn như những ngày thơ bé, đem tất cả cảm xúc giấu tận sâu xuống đáy lòng, thành tro tàn khói bay?
“Thốt nhiên lại nhớ tới khi bé, Vương Thụ Dân thường chế nhạo cậu là đồ ẻo lả, đồ đàn bà. Cậu cũng nghĩ mình quả thật chẳng giống đàn ông chút nào. Có người đàn ông nào lại chỉ vì những chuyện cỏn con mà khắc cốt ghi tâm lâu đến như thế không? Có người đàn ông nào lại để tâm từng câu từng chữ phát xuất từ miệng người khác như thế không? Có người đàn ông nào lại đi thích một người đàn ông khác như thế không?”
Thực sự ở đây mình thấy Tạ Nhất căm ghét chính mình có lẽ cũng bởi một phần do quá khứ. Từ ngày bé suốt ngày bị trêu chọc là “pê đê” rồi “ẻo lả” hẳn đã ảnh hưởng không nhỏ tới cậu, khiến cậu mặc định rằng đối với thứ tình cảm yếu đuối này, không ai sẽ chấp nhận, và là sai lầm biến thái. Nó như nỗi đau trong lòng cậu, luôn khiến cậu tự ti, dù giỏi giang đến đâu vẫn mặc cảm mà không dám tự chấp nhận tình cảm này.
Chấp niệm đến đâu rồi cũng phải buông xuống. Chứng kiến cảnh ngày ngày người kia quấn quýt với bạn gái, tâm có là sắt thép cũng biết đau, Tạ Nhất chưa bao giờ thấy mình thừa thãi như vậy. Có lẽ, nơi đây đã không cần cậu nữa, quay lại thôi.
“Khi người kia cần, cậu buông bỏ tất cả để chạy tới; đến khi không cần, cậu lại phải quay về tiếp tục cái guồng quay nhân sinh chao đảo điên cuồng vẫn luôn sống.Vẫy tay thì tới, xua tay thì đi. Tạ Nhất cũng cảm thấy, mình thật hèn mọn.”
.
Mình vô cùng thích đoạn miêu tả tâm trạng Thụ Dân lúc Tạ Nhất chuẩn bị lên máy bay. Thật sự rung động. Có lẽ trong lúc ấy, chính là lúc anh cảm thấy rõ nhất, mong muốn giữ chặt lấy 1 người như nào, níu kéo 1 người ra sao.
“Vương Thụ Dân không đáp, chỉ chăm chăm nhìn thẳng vào Tạ Nhất khiến cậu chột dạ quay đi, khẽ nói một tiếng "Tạm biệt" rồi bỏ vào trong.Thốt nhiên, một bàn tay giơ ra, túm lấy cổ tay Tạ Nhất. Lòng bàn tay và những đốt ngón tay vì nhiều năm chiến đấu mà chai sạn, nhưng ấm áp. Bàn tay to lớn giữ chặt lấy cổ tay gầy yếu, như đang hạ quyết tâm, có chết cũng không lìa bỏ.”.“Vương Thụ Dân nhìn gương mặt vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi của Tạ Nhất, đôi mắt hoa đào chôn lấp muôn vàn tình tự, đôi môi khô khốc ảm đạm, bỗng chốc thấy không thể kiềm nén được xúc động trong lòng, muốn ôm người thanh niên gầy yếu ấy vào lòng, vĩnh viễn giấu cậu ở chốn không ai có thể nhìn tới.Muốn. Rất muốn!”.“Tạ Nhất nhìn Vương Thụ Dân không chớp mắt, khiến hắn có thể dễ dàng soi thấy bản thân mình trong đáy đôi mắt rất trong của cậu, khiến hắn thấy linh hồn mình rung động. Có một tiếng nói không ngừng vang lên trong đầu, người này muốn ra đi, người này muốn mãi mãi ra đi... Chẳng rõ lẽ gì, hắn có cảm giác, lần này mà buông tay ra nữa, hai người vĩnh viễn chẳng thể quay lại cái buổi ban đầu.”
.
“Hai hàm răng Vương Thụ Dân đã nghiến lại rất chặt, lý trí thảm thiết kêu gọi, người này chỉ là bè bạn, là anh em, cùng nhau lớn lên, nhiều duyên tình sâu nặng... Thế nhưng, không thể tiến lên, không thể tiến lên, dầu chỉ là một bước, một bước tiến lên ấy, sẽ là tội ác tày đình, sẽ là phủ nhận quá khứ, sẽ là cuộc dấn thân đầy mạo hiểm chẳng rõ lối đi đường về.Gia đình, mẹ cha, xã hội, miệng đời phỉ nhổ...”
Hàng loạt tâm trạng rối bời của Thụ Dân được tác giả diễn tả vô cùng đạt. Lúc đầu là nuối tiếc, là sợ hãi, đến khi nhìn vào đối phương là sự rung động từ sâu thẳm, là sự yêu thương nghẹn ngào, là ăm ắp kỷ niệm, là đắm say chấp nhất, nhưng rồi sau đó khi lý trí bắt đầu hoạt động thì lại bắt đầu sợ hãi, đắn đo, suy nghĩ toan tính. Tất cả, chính là quá trình đấu tranh với chính bản thân mình mà mình tin ai cũng đã từng phải trải qua khi bước vào con đường tình yêu này dù ít hay nhiều. Chỉ là với một người sống trong một gia đình nông thôn với những truyền thống đã đi vào xương cốt như Thụ Dân, thì sự suy tính đấu tranh ấy càng gay gắt và dữ dội hơn mà thôi.
Nhưng, chính sự chần chừ này làm Tạ Nhất nản lòng nhụt chí.
“Thời gian dường như đã trôi qua rất lâu, biểu cảm của Tạ Nhất từ giật mình sợ hãi đến đắn đo chờ đợi, rồi dần dần chuyển sang bình tĩnh, cuối cùng thành chán chường mệt mỏi, như thể là một đời đã tan trôi đi mất.”
Tạ Nhất là người nhạy cảm, hẳn dưới ánh nhìn ấy của Thụ Dân, cậu cũng hiểu. Nhưng, sự đắn đo cuối cùng, lý trí tàn nhẫn của Thụ Dân khiến Tạ Nhất chua xót thoái chí, cuối cùng, cho đến cuối cùng vẫn không thể nào vượt qua được. Hành động lùi lại trốn tránh của đối phương sau đó lại càng làm cho Tạ Nhất thêm đau lòng cay đắng, rốt cuộc thì kẻ ngu ngốc như mi đang hy vọng điều gì chứ? Rốt cuộc thì thứ tình cảm trước nay giấu kín chôn chặt không hồi không báo này làm sao có thể có kết quả được chứ? Rốt cuộc đã thấu rõ đã tường tận đến nhường nào mà vẫn còn ngu ngơ mù mờ như vậy chứ? Hẳn là ngu ngốc, hẳn là tự mình đa tình. Đối phương đã bao giờ đặt mi lên đầu để cân đếm đâu, tình cảm của mi chỉ là thứ cuối cùng trong những lo nghĩ kia thôi, tỉnh lại đi. Giễu cợt chính mình, tự nhìn vết thương nứt toác của chính mình mà cười không ra nước mắt, sự đớn hèn nhu nhược yếu đuối do dự không dứt khoát của Thụ Dân như chiếc kéo cắt đứt hy vọng mỏng manh cuối cùng còn sót lại, quay đầu bước đi, cứ thế mà rời xa nhau.
“Thời gian và không gian sẽ kéo dài tưởng niệm, rễ bén trên thân người, giắt qua muôn núi ngàn non, mỗi khi khẽ có gió động cỏ lay, thân ôm rễ nhớ nhung sẽ đau đến chết đi sống lại. Nhưng dù vậy vẫn không đành lòng cắt đứt dòng hoài mong, bởi một khi đoạn chỉ lìa dây, trời nam biển bắc, mình và người kia, sẽ chẳng còn chút dây dưa gút mắc.Tạ Nhất cảm thấy mình đang tự giết bản thân, giãy giụa há cũng là bất lực. Cậu không biết, phải chăng rồi sẽ có một ngày, thân đau muốn nằm, tim gầy tuyệt vọng, mới sẽ buông tay cảm tình này.Không quay đầu lại, vì bởi khổ đau đã dâng lên khắp người, huyết mạch đông cứng chẳng còn sức lực ngoảnh đầu. Không buông dòng lệ, vì bởi nước mắt đã ăn mòn vào da, tan trong máu thịt, lan khắp tứ chi bách hài, không đâu trong cơ thể là không kêu gào khổ sở. Không thốt được nửa lời, vì bởi ngoại trừ chút kiêu ngạo ít ỏi vẫn còn giữ được, cả đời này chỉ là hai bàn tay trắng, cho nên càng cố chấp bám víu vào chút kiêu hãnh dư sót ấy mà cứu mạng cầm hơi.Vương Thụ Dân...Vương Thụ Dân...Vương Thụ Dân...Vương Thụ Dân...Đồ chết nhát khốn kiếp Vương Thụ Dân.”
Đọc chương này thực sự đau đến nghẹn lòng luôn. Nỗi đau của Tạ Nhất, cũng như từng vết cứa vào cõi lòng của Thụ Dân.
“Vương Thụ Dân thấy mình hệt như con rối mắc đầy giây, những sợi giây khiến hắn chẳng thể rẽ trái hay rẽ phải, thậm chí là muốn người kia ở lại nhưng sau cùng chỉ là buông tay để người ta đi. Hắn bị nhốt trong phòng, ngóng mắt trông ra, bốn bể chân trời đều ở trong mắt, nhưng vừa muốn động đậy một tí lại va phải những bức tường vô hình.”
Mình nghĩ, Thụ Dân đã nhận ra được tình cảm của mình, nhưng bản thân anh vẫn còn đang trong quá trình đấu tranh với bản thân, với những thứ “lề lối khuôn phép”, và anh buộc phải vươn ra khỏi cái vỏ bọc đầy an toàn ấy, bước chân ra ngoài nắm nhìn thế gian rộng lớn này, để có thể vươn tay nắm lấy cái “tự do” mà anh muốn, khi đó, có lẽ anh mới có dũng cảm thật sự đối mặt với tình cảm của bản thân, cũng có thể tự tin mà yêu Tạ Nhất.
.
Trong quá trình làm ăn, Thụ Dân phát hiện ra 2 người bạn nam làm ăn với mình hóa ra là một đôi yêu nhau, cậu cũng dần dần chấp nhận được chuyện “tình cảm đồng tính”, và có lẽ, cậu cũng đã dần dần chấp nhận được tình cảm của bản thân. Chỉ là càng hiểu được, tâm cậu càng đau, càng thấu rằng, sự tổn thương mình gây ra cho Tạ Nhất sâu nặng đến nhường nào và cậu nhớ thương cậu đến nhường nào.
Say rượu chếnh choáng gọi cho cậu, muôn vàn tình nồng ý mật đắm say, nhưng rốt cuộc chỉ thốt ra câu nhung nhớ, nhưng chẳng thể đổi lại bằng ấy năm chờ đợi của Tạ Nhất, chẳng thể đổi lại được sự tổn thương ngấm sâu vào xương vào tủy vào máu của cậu. Tạ Nhất đã “tuyệt vọng” rồi.
“Lúc chếnh choáng hôn nhau, ai kia sợ hãi tháo chạy, trốn nhiều năm như thế. Lúc phi trường tạm biệt, ai kia ra sức níu lấy tay cậu, đôi mắt đăm đắm trông theo, như thể sẽ thốt ra muôn lời tình tự... Song, cuối cùng, vẫn như cũ, không có gì cả.Tạ Nhất nghĩ, lần thứ hai đã lỡ rồi, nhưng nếu thêm lần thứ ba nữa thì cậu đúng là kẻ ngu xuẩn.Vương Thụ Dân, tôi đã tuyệt vọng rồi, liệu cậu có thể thương tình buông tha cho?”
.
Lúc người yêu ta ta bỏ rơi người, đến lúc người tuyệt vọng rồi, quay đầu rồi, ta mới đuổi theo.
“Người bỏ lỡ người, lẽ nào tìm về không gặp?Vương Thụ Dân như người nằm mê vừa tỉnh, hóa ra là trước nay hắn mải không chịu trưởng thành, khóc lóc vòi thương yêu từ người khác, rồi lại vô tâm mà tổn thương họ, sau cùng thì đánh rơi mất người yêu mình nhất.Tạ Nhất là người quyết tuyệt, nói một không hai, từ nay sẽ chẳng quay đầu lại.”
Khi mà Thụ Dân vượt qua được chính mình, thì Tạ Nhất đã không đợi được, đã nản lòng thoái chí, từ bỏ đợi chờ, từ bỏ mối tình đơn phương cố chấp, từ bỏ hy vọng, chỉ còn lại nỗi đau cứ âm ỉ âm ỉ mà cậu mặc nhiên biến nó thành một phần cơ thể, sống chung với nó, cứ thản nhiên mà bỏ qua Thụ Dân, tiến về phía trước.
Chờ không được người, Thụ Dân quyết chí đi tìm. Chìm trong thành phố xa lạ sầm uất, hắn nhớ Tạ Nhất. Nhớ khắc khoải khôn nguôi.
“Khi một mình đứng giữa dòng người đông đúc trong một thành phố xa lạ sầm uất lại thốt nhiên hiểu ra. Gọn gàng, vội vã, khóc cười nhân thế, đâu can hệ đến mình. Xinh đẹp thì nhìn nhiều một chút, xấu xí thì rụt người tránh lui.Chỉ duy nhất người kia.Lúc bất giác nhận thức được, tại phố thị huyên náo này, vì sự tồn tại của chỉ duy nhất một người mà mọi phố to ngõ nhỏ, hay thậm chí đến từng tấc đất, đều sản sinh ra hơi thở quen thuộc.Áo quý vì mới, người thương do cũ, mỹ lệ lại ở nơi nao?Bay qua ngàn cánh buồm nâu, trôi đi ngàn ngày mệnh tuổi, thốt nhiên nửa đêm mộng tỉnh, khoảnh khắc quay đầu ấy, nhớ ra dưới đáy lòng phủ bụi có một cái tên vẫn không tài nào quên, chợt hiểu rằng, người kia từ lâu đã thành giọt máu hồng mình giấu trong tim. Sự thật giản đơn ấy, không phải sẽ chẳng còn có điều nào mỹ lệ hơn sao?”
Cuối cùng anh hẳn cũng hiểu cảm giác của Tạ Nhất rồi phải không Thụ Dân? Giữa thành phố tấp nập xa hoa ấy, khi cậu ấy mang lòng thương nhớ anh, mang nỗi nhớ da diết mang tên anh, mang theo áp lực học hành, mang theo sự ghê tởm căm ghét tình cảm của chính mình để tồn tại, anh có biết khó khăn đến chừng nào không? Từng vết cứa trên cơ thể cậu ấy, anh sẽ chẳng bao giờ hiểu được và chẳng bao giờ biết được. Sự cô độc ngợp ngụa ấy, nỗi lòng đau đớn đến tê liệt ấy, sự đau thương quặt thắt xé ruột xé gan, chẳng biết nói với ai ấy, thứ tình yêu trái cấm ấy, anh có thể nào mà thấu hết được chăng?
Bao nhiêu năm thương nhớ một người, từ thủa thiếu thơ đến khi trưởng thành, tại sao lại phải để đến bao giờ khi cậu đã tuyệt vọng, khi cậu đã thôi hy vọng đã hết mong chờ mới níu kéo cậu, làm xáo tung lên cuộc sống của cậu như vậy?
“Muốn chiến thắng cuộc sống thì phải trang bị bản thân kín kẽ, không yếu mềm, không để lộ dù chỉ một vết nứt. Cậu thích Vương Thụ Dân, dẫu chẳng rõ vì sao, nhưng đã luôn yêu trong thinh lặng, không oán không hận thương nhớ suốt mười mấy năm. Dù mỗi lần nghĩ đến, tâm can đau thắt ruột gan xé nát.”
Đã nghĩ thương nhớ hắn chính là nợ hắn, chấp nhận cam tâm, dù lòng đau quặn xé vẫn không hé răng than phiền lấy 1 lần, không dám oán không dám trách, ai bảo bản thân biến thái như vậy, ai bảo bản thân hèn kém như thế? Thứ tự ti xâm lấn vào cốt tủy, không dám đấu tranh giành giật ấy, giờ đây được đáp lại lại như không thể tin. Tôi buông tay rồi thì anh mới chìa tay ra, Thụ Dân ơi Thụ Dân.
.
Khi Thụ Dân tỏ tình với cậu, thẳng thắn mà muốn ở bên cậu, Tạ Nhất chỉ trầm mặc rồi khuyên nhủ, đồng thời cũng khiến Thụ Dân nhìn thẳng vào sự thật khốc liệt của xã hội. Chẳng qua, Thụ Dân đã vượt qua cái giai đoạn trăn trở ấy, và đã hiểu được mình thực sự cần gì, muốn gì.
“Thốt nhiên nhận ra khi ôm người này chặt trong tay thì bao nhiêu ước vọng bấy nhiêu năm đều trở thành hiện thực cả. Những ước vọng xa vời mù mịt chẳng dám với tới, khiến lòng tiếc thương buồn tủi.”
Và khi ở trong vòng tay của Thụ Dân, Tạ Nhất mới hiểu ra, những gạt bỏ bao nhiêu năm của cậu, sự cố gắng quên đi của cậu, chỉ vì một cái ôm, một nụ hôn của Thụ Dân mà tan nát, vỡ vụn hết cả.
“Tạ Nhất không cự tuyệt hắn. Cậu bi ai nhận ra, bất kể thế nào, người này mãi mãi là chấp niệm của cậu. Là tâm ma, là mê muội. Khiến cơ thể cậu chẳng cách nào khước từ hơi ấm kề cận của hắn. Cũng chính vì vậy mà cả người cậu cứ run lên không ngừng.”
.
Cay đắng chấp nhận lý do “tôi đã có bạn gái” của cậu, kiềm chế bản thân không được hành động nông nổi, nhưng lòng lại không ngăn được những ghen tuông dữ dội.
“Vương Thụ Dân thấy như có một ngọn lửa cháy bùng lên trong lòng, nung sôi men giấm xộc lên chua nồng, lục phủ ngũ tạng đều bốc mùi men, nhưng lại không dám biểu lộ ra, chỉ có thể nhỏ nhen bực tức trong lòng.”
Nhưng, đã đến đây rồi thì không thể bỏ về như vậy, như chiến sĩ liều chết, Thụ Dân kiên quyết ở lại chiến đấu tới cùng, dù anh dũng hy sinh cũng không sợ hãi chùn bước.
“Ở lại, chẳng qua là vì lòng còn ôm nhiều mong ngóng.Một người thân lâm trọng bệnh, bác sĩ bó tay chịu thua, cúi đầu thông báo đã hết đường chữa trị. Nhưng thân nhân vẫn kiên trì cầu xin là hãy cứu người ấy đi, dầu rằng có hoài công tốn của, cũng mong một tia hy vọng sau cùng. Người còn sống thì còn không đành dứt bỏ.Hắn chính là cũng mang cái tâm lý ấy.Hắn không biết vì sao bản thân lại cố chấp đến thế, có lẽ vì Tạ Nhất đã thương hắn nhiều năm như vậy, có lẽ vì Tạ Nhất vẫn nhìn hắn say đắm như vậy... hoặc đáng thương hơn, là hắn đang cố tự huyễn hoặc chính mình, dùng lý do sứt sẹo đó để mặt dày bám trụ.”.“Hóa ra yêu một người, chính là dằn vặt giữa sướng vui và đau khổ. Không thể từ bỏ, không thể buông tay, chỉ cam lòng cắn răng chịu đựng.”
Đoạn cuối của truyện trong những chương cuối tất nhiên là Thụ Dân theo đuổi Tạ Nhất. Lần nữa bước vào cuộc sống cô độc của Tạ Nhất, từng chút một từng chút một sưởi ấm nó, mặt dày bám đuổi, kiên trì nhẫn nại, xoa dịu trái tim cô độc của Tạ Nhất, xoa dịu cõi lòng đớn đau, làm lành lại những vết thương còn đau nhói nơi trái tim cậu. Và Tạ Nhất dần dần lấy lại niềm tin, đồng thời cũng đồng ý ở bên Thụ Dân.
Em đợi anh đến khi hoa cũng đã tàn. Nhưng hoa tàn rồi lại nở, tình yêu lại bắt đầu, trải qua bao cuộc bể dâu, khổ tận cam lai, tu thành chính quả, cuối cùng hạnh phúc cũng đã đến.
Kết.
Với mình, Nhất thụ nhân sinh không chỉ về tình yêu, mà còn về tình cảm bạn bè, gia đình, sự ấm áp tình người, cưu mang lúc khó khăn của người với người, yêu thương đùm bọc nhau, cũng là sự phấn đấu cố gắng không ngừng nghỉ, nghị lực sống kiên cường mạnh mẽ của nhân vật chính là Tạ Nhất. Sự cô độc trong truyện của cậu, sự lạc lõng khi một mình lặng lẽ giữa thành phố ồn ào náo nhiệt xa hoa khiến mình có một sự đồng cảm vô cùng. Đó là cảm giác lạc lõng đến thiêu đốt cõi lòng, nhớ khôn nguôi về quê nhà, đứng trong đám đông mà thấy mình vẫn lạc, không nhìn thấy phương hướng, chỉ thấy lòng một mảnh lặng câm.
Tuy truyện nhiều khi rất buồn, bi kịch và tưởng như nỗi đau chồng chất tới bế tắc, nhưng không hề đẩy nhân vật đến cùng đường tuyệt lộ, đều có ánh sáng hy vọng, dù le lói nhưng vẫn có, và thứ ánh sáng ấy, cũng một phần được tạo nên bởi sức sống mạnh mẽ của các nhân vật trong tryện. Phải nói, từng nhân vật trong truyện tuy yếu đuối có yếu đuối nhưng khi cần mạnh mẽ lại mạnh mẽ hơn ai hết. Mỗi nhân vật đều có sức sống vô cùng dữ dội, bản năng sống và sức chịu đựng kiên cường, nhẫn nại làm cho người đọc dù mệt mỏi đau lòng nhưng vẫn cảm thấy có hy vọng, chỉ cần vượt qua hết khó khăn chông gai này sẽ thấy thành công trước mắt. Nó là cả 1 quá trình cố gắng bền bỉ, khổ tận cam lai, có nhân có quả, chỉ cần nhẫn nại kiên trì thì sẽ đạt được thành quả. Hơn nữa, ở từng nhân vật, đều có cách sống và lý tưởng sống riêng, nhưng trên hết, dù sớm hay muộn, họ cũng cố gắng phấn đấu, để đạt được cái “tự do” cho bản thân, để là chính mình. Đó chính là điều mình rất thích ở truyện này.
Từng nhân vật được khắc họa vô cùng rõ nét và có cá tính rất riêng, và nhất quán cho đến cuối truyện. Một Tạ Nhất trầm lặng tưởng như yếu đuối nhút nhát mà lạnh lùng kiên quyết, tưởng như yếu mềm mà đôi khi lại mạnh mẽ dữ dội đến không ngờ. Một Thụ Dân tưởng như không sợ thứ gì cũng có lúc chùn bước, cũng có lúc lo lắng, phóng khoáng tự tại đầu đội trời chân đạp đất cũng có lúc trốn chạy né tránh. Từng nhân vật được miêu tả rất thật, không phải dạng “anh tuấn tiêu sái”, “vạn nhân mê” hay “làm gì được nấy”, điều đó khiến cho các nhân vật vô cùng gần gũi cũng như sinh động hơn rất nhiều.
Tình tiết truyện không quá nhiều, cũng không có những chi tiết gây kịch như tay ba tay tư, anh anh em em mưu mô chồng chất hay gì cả, rất dịu dàng bình thản, chỉ xoáy quanh cuộc sống thường ngày, những tâm sự giản đơn của cuộc đời nhưng lại khiến cho mình cảm thấy vô cùng xúc động, bởi nó làm cho mình cảm thấy đồng cảm, bắt gặp được mình trong đó.
Truyện đề cập đến sự vượt qua chính bản thân mình của Thụ Dân, sự căm ghét bản thân mình của Tạ Nhất, cũng chính là cảm xúc của rất nhiều người khi bước vào tình yêu đồng tính hoặc nhận ra mình đang yêu một người cùng giới tính với mình, những cảm xúc như sợ hãi, lo lắng, ghê sợ chính mình, không chấp nhận nổi bản thân là hoàn toàn có thể hiểu được, rất thực tế nhưng cũng rất tàn nhẫn.
Nói tóm lại, Nhất thụ nhân sinh với mình là một bộ đam mỹ rất đáng đọc, hay nói chính xác là cảm thấy may mắn khi bắt gặp mà đọc được. Tuy rằng, mình cảm thấy phần kết có hơi vội vàng, giá như quá trình theo đuổi của Thụ Dân dài hơn một chút, quá trình biến đổi tâm lý của Tạ Nhất từ không dám tin, không dám hy vọng đến đón nhận và chấp nhận của Tạ Nhất được viết nhiều hơn một chút, sâu hơn một chút thì có lẽ nó hoàn hảo với mình, nhưng dù sao, đây cũng là bộ đam mỹ mình vô cùng vô cùng yêu thích.
Về người biên dịch, Lâm Hiên, không còn gì để nói về câu từ cẩn thận, trau chuốt, tỉ mẩn nữa cả. Bản dịch quá hoàn hảo, văn phong đẹp đẽ, hành văn trôi chảy, lỗi type gần như không có. Nhiều đoạn thơ rất hay rất hay được xen vào vô cùng hợp lý, khiến cho truyện tăng thêm chiều sâu và “tình” hơn rất nhiều. Quả thực, ở bản dịch của Hiên Hiên, mình luôn cảm thấy có gì đó rất thơ, mang một chút gì đó mỹ miều hoa lệ, nhưng khi đọc không hề cảm thấy xa cách mà lại vô cùng gần gũi. Nói chung là vô cùng khó nói :))
À, bên cạnh đó truyện của Priest khá nhiều và được vote rất cao trong những bảng xếp hạng đam mỹ gần đây nhưng ngoài Nhất thụ nhân sinh mình chưa đọc tử tế được bộ nào khác của bả cả :)) Bạn nào có đề cử thì đề cử cho mình vài bộ với nhé. Mình đang đọc “Qua cửa”, cũng thanh xuân hiện đại nhưng lười quá chưa đọc hết nữa huhu T_T
Review Nhất thụ nhân sinh. Hết. 18|1|2016.
Những đoạn trích được lấy từ bản dịch của nhà edit: Let It Be.
Sát phá lang, thiên nhai khách, thất gia đều của má priest, truyện cổ trang nên nhiều đoạn khó hiểu nhưng lại rất sâu sẮc, chủ nhà đừng bỏ qua nhé
Trả lờiXóaMình nhăm nhe Thiên nhai khách lâu rồi í, nhưng vẫn chưa đọc, để mình note lại rồi đọc dần :*
XóaCảm ơn bạn đã đề cử nha :*