31 tháng 10, 2015

Review Song Trình (Lam Lâm) | Quyển II | Thù đồ - Không thuộc một con đường.


Cảnh báo: Review có spoil nội dung.

Trước khi review quyển II, xin hãy cùng đọc cùng mình đọc một đoạn trích trong phần cuối quyển I.
Lục Phong.

Mặt tái mét, môi trắng bệch, mắt nhắm lại thật chặt, tựa như đang giận dỗi điều gì không chịu mở ra. Phía bên dưới cằm đã ra một mảng râu xanh đen, nhớ đến dáng vẻ hắn đêm đó đứng bên dưới ánh đèn nhìn lên cửa sổ phòng tôi.
Dưới đất đầy những mẩu tàn thuốc.

Kỳ thật, lúc đó em đã tin, rằng anh yêu em.
Em thật sự hận anh.
…Nhưng em cũng yêu anh.
Tại sao chúng ta dường như không ngừng lướt qua nhau, lại không bao giờ tìm thấy đường về bên nhau?
Thật xin lỗi, Lục Phong. Thật sự… thật sự em cũng muốn cùng anh trở về.
Tuy rằng có lẽ không thể có một đời bên cạnh nhau… Tuy rằng… bên nhau chỉ càng thêm đau lòng, có lẽ sau này thật sự sẽ không được chết yên ổn, chỉ là…

Tôi khóc thút thít, lặng lẽ giang tay nhẹ nhàng ôm lấy hắn.

Tôi không biết con đường sau này sẽ như thế nào, có lẽ sẽ rất xa, sẽ rất dài, không thể nào cùng nhau đi đến bước cuối cùng, càng không đến được nơi mình muốn đến.

Chỉ là muốn cùng anh về nhà mà thôi.

Thứ tình yêu trong Song Trình luôn ẩn khuất một chút “ẩn nhẫn”, một chút “hận”, một chút “không cam lòng” và dường như với từng nhân vật, không bao giờ là đủ, không bao giờ là cảm thấy an toàn cả. Tuy rằng đầy rẫy những “không an tâm”, “những lo lắng”, “những sợ hãi” hay cảm thấy có thể đánh mất cả bản thân vì tình yêu ấy nhưng cả 2 vẫn như những con thiêu thân lao vào nó, quấn riết lấy nhau trong màn lửa đỏ rực ấy. Có lẽ bởi vì thực chất dù như nào họ cũng không có cách nào buông tay, dù như nào cũng không có cách nào từ bỏ tình yêu khắc vào xương tủy này. Có lẽ, buông tay với họ mới thực chất là “không cam lòng”, hoặc từ khi bước vào tình yêu này, họ đã không còn có thể quay đầu được nữa.
Phải nói thật sự rằng, tình tiết trong Song Trình đôi khi có nhuốm màu bi kịch quá đà bởi ngược rất nhiều và hai nhân vật dằn vặt nhau đến kiệt cùng tâm can. Mình nói là “hai nhân vật hành hạ nhau” nhé, chứ không phải chỉ mình Lục Phong hay Diệc Thần, mà là cả 2. Bởi trong tim ai cũng có nhau, nhưng vì những hiểu lầm những tổn thương của bản thân mà không dám tin để rồi vuột mất rất nhiều thời gian, lỡ dở rất nhiều thứ.

Song Trình thật sự “đắt” bởi các đoạn miêu tả nội tâm nhân vật. Thật vậy, phải nói tác giả viết rất rất cứng tay và bạn biên dịch thì tuyệt vời. Tuy những tình tiết có kịch, nhưng nhìn đi nhìn lại lại rất logic. Tác giả luôn rất tinh tế khi đánh vào những hiểu lầm bé xíu, chỉ đơn giản xuất phát từ một câu nói, hay một hành động cũng đủ khiến đối phương ngẩn ngơ suy nghĩ cả ngày. Người ngoài đọc sẽ cảm thấy “thái quá”, nhưng những người khi yêu thường vô cùng nhạy cảm. Ngay cả bản thân mình, đối với những người quan trọng cũng vô cùng dễ để ý hay bị suy nghĩ nhiều. Ai nói rằng, những hiểu lầm bé tí không thể biến thành sóng dữ? Con người chẳng phải từ những hiểu làm nhỏ xíu, để rồi suy diễn, để rồi có thể lỡ dở nhau cả đời sao?

Nếu như sóng ở quyển 1 là sóng dữ, thì hãy cẩn thận, bởi quyển 2 sẽ là sóng thần :D

Quyển II. Thù đồ – Không thuộc một con đường.
 
Mở đầu quyền 2 rất hạnh phúc khi Lục Phong dọn về nhà Diệc Thần ở chung :3 Mình rất thích cảnh 2 người chung một nhà. Dù cả 2 đôi khi khắc khẩu, dù cho nhà của Diệc Thần đã “bị” Lục Phong mua đứt, hơn nữa còn trang hoàng lại từ đầu đến cuối :)) nhưng vẫn luôn mang lại cho mình cảm giác rất ấm áp. Cảm giác có một nơi để quay về, nhìn thấy người kia, có một chỗ được gọi là “nhà”, hạnh phúc biết bao.

Sau này chúng ta sẽ sống chung với nhau.”
Trên mặt hắn có vẻ bình thản, tự nhiên lại như đang ngượng ngùng tươi cười, rất lâu rất lâu sau đó, tôi vẫn ghi nhớ thật rõ ràng.

Mình luôn “chết đứ đừ” trước mỗi cử chỉ “ngại ngùng” của Lục Phong. Nó làm cho mình cảm thấy anh thật dịu dàng. Dịu dàng ngay cả khi giận dữ. Dịu dàng khi ngượng ngùng. Dịu dàng khi nói những lời trái ý mình. Thứ dịu dàng mà anh đã dành hết cho một người là Diệc Thần. Nếu như Diệc Thần luôn lần chần, luôn ngại ngùng, luôn lưỡng lự, thì tình yêu của Lục Phong mạnh mẽ dứt khoát, luôn nóng rực như lửa. Nhưng ẩn sâu trong đó, trong sự cố chấp ấy là sự dịu dàng ngọt ngào đến tận tâm can, là sự nâng niu chắt chiu từng chút một, cũng là sự e dè ngóng trông đến khắc khoải.

Cuộc sống riêng tư của cả 2 nhìn bình yên quy củ nhưng thực ra trong lòng ai cũng ẩn chứa những sóng ngầm. Lục Phong thì lúc nào cũng ám ảnh bởi việc Diệc Thần có thể sẽ rời khỏi mình bất cứ lúc nào, nên làm mọi cách để kiếm tiền, mong giữ cậu lại. Đọc đến câu “Anh muốn mình đủ giàu có rồi, sẽ không sợ em bỏ anh mà đi nữa.” làm mình đau lòng ghê gớm. Thực ra, Lục Phong cũng luôn cảm thấy bất an trong tình cảm này, hay trong mối quan hệ này. Có lẽ, anh cũng cảm thấy đâu đó giữa mình và Diệc Thần có những khoảng cách mà cả 2 không thể nào lấp đầy được. Sự sợ hãi Diệc Thần rời bỏ mình như ngấm vào xương vào máu anh, điều đó làm cho anh tìm mọi cách giữ Diệc Thần lại, mà chẳng may, cách đó lại là cách tiêu cực nhất, bằng vật chất tiền bạc. Hoặc cũng có lẽ, ngoài tiền bạc ra, anh chẳng nghĩ ra mình có thể làm gì hơn cho Diệc Thần. Anh không hề nghĩ rằng, anh, đã là quá đủ cho cậu. Mình đã gặp khá nhiều trường hợp người ta lấy việc người yêu mình tiêu tiền do mình làm ra là niềm kiêu hãnh, cũng là sự đảm bảo cho mối quan hệ và xoa dịu trấn an cảm giác “không an toàn” ở trong lòng.  Những người ấy, luôn là những kẻ không biết biểu hiện cảm xúc, hay thiếu thốn trong tình cảm.

Hắn đứng như trời trồng nửa ngày để sắp xếp lại ngôn ngữ, “…Không biết phải làm sao để em được vui vẻ. Em cũng hiểu là anh chưa bao giờ phải lấy lòng người khác, không có ý tưởng gì hay ho, cũng không biết nói lời ngon tiếng ngọt, càng không biết chọc cho em cười…”

“Thích em cũng không biết dùng cách nào để biểu đạt, nghĩ không ra phải làm sao để lãng mạn, chỉ có thể mua cho em thứ này thứ kia…”

“Nếu một ngày nào đó em phát hiện ra ở bên cạnh anh thật vô vị, nhưng nếu… Anh có thể mua cho em mọi thứ, người ta cho em được cái gì anh cũng có thể cho, có lẽ sẽ tốt hơn một chút…”

Với mình, Lục Phong luôn như một đứa trẻ ngây ngốc, hay ngượng ngùng, lại không giỏi bộc lộ cảm xúc. Muốn người khác ôm nó vào lòng nhưng chả phải biết làm sao, thậm chí chẳng biết làm nũng. Chỉ biết đem những gì tốt đẹp những của bản thân mà nó cho là có giá trị đem tặng đối phương để đối phương không vứt bỏ mình, để đối phương thấy được lòng mình. Thứ tình cảm đau lòng như vậy, nhưng cũng đơn thuần như vậy.

Còn vấn đề của Diệc Thần đó chính là cậu luôn ám ảnh bởi khoảng cách quá xa giữa mình và Lục Phong, không chỉ về tiền bạc mà còn về ngoại hình, cậu luôn cảm thấy tự ti. Khoảng cách ấy không chỉ đơn giản như ngày xưa, hơn nhau ở cái kẹo que kem, miếng KFC chiếc máy nghe nhạc, mà là sự rõ ràng giữa tầng lớp này với tầng lớp khác. Sự bó hẹp trong gia đình, làm những công việc như một người “phụ nữ” khiến cậu cảm thấy ngột ngạt, bức bối, thấy lòng tự tôn của mình bị xâm phạm.
Nhưng vấn đề lớn nhất giữa họ, mình luôn cho rằng bởi thiếu giao tiếp. Hiểu lầm cũng luôn từ đó mà ra. Người này không chịu nghe người kia, hoặc không nói cho đối phương hiểu mà đã vội suy diễn.

“Chính vì em chưa từng nói nên mới sợ.” Hắn cười khổ.

“Em không chịu thắng thắn, kể cả đối với anh cũng vậy. Cho đến bây giờ em chưa từng nói cho anh biết cảm nhận của mình. Trong lòng em nghĩ thế nào, anh căn bản không hề biết được.”

 “Em đối với ai cũng tốt, cũng không cự tuyệt, đúng không? Thái độ lúc nào cũng vậy, anh làm sao có thể phân biệt được rốt cuộc đâu là thực đâu là giả?”

 “Em có thật sự yêu anh hay không, một chút anh cũng không nắm chắc được. Rõ ràng dù không muốn, em cũng sẽ nói ‘được rồi’, ‘không sao’. Em ở cạnh anh, có phải vì đã quen làm người tốt bụng nên mới không từ chối? Nếu người đó không phải là anh thì sao? Có phải em cũng sẽ miễn cưỡng chấp nhận? Yêu là yêu, không yêu thì tuyệt đối không nên mơ hồ. Tại sao em không thể rõ ràng, thẳng thắn hơn một chút?"

“Tại sao phải vờ nói ‘không có việc gì’, sao lại không có việc gì? Nếu có tâm sự sao lại không nói với anh? Anh không thể đoán được suy nghĩ của em, mà dù có, cũng không phải lúc nào cũng may mắn đoán đúng. Em có thể đem tất cả mọi suy nghĩ của mình dứt khoát nói ra được không…”

Đó là vì em sợ cãi nhau với anh. Sợ dao động tình cảm của chúng ta. Sợ chỉ có một vết nứt thôi sẽ không thể hàn gắn được. Sợ anh giống như trước kia, trong lúc tức giận sẽ đuổi em đi, sợ…

Thứ sợ hãi không chỉ tồn tại trong lòng một người, mà cả 2 đều có những nỗi sợ riêng, nhưng nỗi sợ lớn nhất đều là sợ vuột mất đối phương, sợ bị vứt bỏ.

“Ở đây nếu nghĩ gì đều phải thành thật nói cho anh biết.” Tay hắn đặt lên phần ngực trần của tôi, dùng sức ấn xuống, “Nếu buồn đến tan nát thì phải làm thế nào, đối với anh phải trung thực, có hiểu không? Chúng ta nhất định phải chân thành với nhau.”

Đó, Lục Phong luôn khiến mình “chết” như vậy đấy. Thật sự, con người ấy, người đàn ông ấy, luôn khiến mình đau đớn bởi thứ dịu dàng của anh.
Trong quyển 2 cũng có một đoạn khiến bản thân mình rất cảm động, ấy chính là cảnh khi Diệc Thần bị bỏng, Lục Phong đã gần như cuống hết lên, và chỉ chăm chăm quan tâm rằng cậu có bị làm sao không, trong khi Diệc Thần thì lại lo cuống lên đồng nghiệp có thể phát hiện ra mình và Lục Phong là một đôi.

“Cảm thấy sao rồi?” Bộ dáng sợ hãi của hắn đúng là hiếm thấy.

“Không sao đâu, chỉ cần xoa kem đánh răng rồi mặc thêm quần cotton là được.” Sự thất thố vừa rồi của hắn khiến tôi càng thêm lo lắng, “Anh không cần phải biểu hiện thái quá như vậy, lỡ bọn họ nhìn ra được thì sao.”

Hắn lặng đi trong chốc lát, “Ý của em là, cho dù em có bị thương trước mặt anh, anh cũng không có quyền biểu lộ lo lắng phải không? Bởi vì chúng ta là gay?”
“…”

“Lúc ở Mỹ, anh cũng có một người bạn rơi vào cái vòng lẩn quẩn như vậy. Người yêu chết trong tai nạn giao thông, người ở tang lễ muốn khóc cũng không dám khóc, bởi vì vợ người chết đang ở đó. Em không biết được người đó lúc ấy dáng vẻ đáng thương đến mức nào. Anh không muốn mình giống như thế.”

Thật sự càng đọc, mình càng thương Lục Phong. Tình yêu của anh luôn bộc trực thẳng thắn không cách nào che giấu như vậy đấy. Như thể “tôi muốn cho cả thế giới biết tôi yêu người ấy đến nhường nào, muốn cho mọi người biết cậu ấy là của tôi, là người mà tôi yêu”.
Trong khi Diệc Thần luôn sợ hãi lo được lo mất, lo nghĩ đến gia đình, lo nghĩ đến đồng nghiệp, lo nghĩ đến ánh mắt người khác, thì trong con mắt của Lục Phong, chỉ có Diệc Thần mà thôi, chỉ có tình yêu cháy bỏng khát khao mà anh càng ngày càng không thể kìm giữ giấu giếm được.

Người đàn ông trước mặt này, tôi rất muốn có thể cùng anh nắm tay trên đường, muốn cùng anh đi xem phim, ngồi trong xe có thể ngả đầu lên vai anh, muốn cùng anh ngồi đối diện nhau trên bàn, cùng ăn chung phần ăn dành cho tình nhân. Khi anh vui vẻ dù là ở đâu hay khi nào cũng có thể xoa đầu tôi và gọi ‘Tiểu Thần’, nhẹ nhàng ở bên tai tôi chuyện trò.

Chỉ muốn được hạnh phúc như tất cả những người đang yêu bình thường trên đời này.

Chúng tôi bị ràng buộc thật sự rất đáng thương.

Những mong ước thật giản dị, khát cầu có thể như một đôi yêu nhau hẹn hò bình thường, có thể thoải mái không giấu giếm trước mặt người khác, công khai tình yêu này với gia đình, đồng nghiệp, mọi người xung quanh, nhận được lời chúc phúc của tất cả. Ai bảo Diệc Thần cứ lặng lặng lẽ lẽ giấu giấu giếm giếm như vậy là tưởng cậu không mong muốn được công khai tình yêu này?

Dĩ nhiên hiện tại quan hệ giữa tôi với hắn không có khả năng chỉ vì chút áp lực bên ngoài mà đổ vỡ, nhưng tôi vẫn là chim sợ cành cong.
Chỉ cần nghe tiếng cung liền theo phản xạ mà run rẩy, chỉ chực té xuống.

Cậu có lẽ khát khao nhiều lắm, nhưng sự sợ hãi bởi quá khứ làm cho cậu thà an toàn với một tình yêu lặng lặng lẽ lẽ trong bóng tối còn hơn đưa nó ra ánh sáng để rồi chịu trăm nghìn tổn thương.

Đi vào sâu quyển 2 là một nỗi đau quặn xiết chẳng có điểm dừng.

Mở đầu bằng “bi kịch” trong việc “quan hệ quá đà” “như chết đi sống lại” của Lục Phong với Diệc Thần. Kết quả không cần nói cũng có thể đoán, bạn Thần bị một căn bệnh gọi là “trĩ” -_-. Phải nói là lúc mình đọc đến đây chỉ biết quỳ xuống lạy anh Lục Phong nghìn cái luôn. Làm đến mức bị trĩ thì không phải dạng vừa rồi!!! Sinh lý quá mạnh kết hợp với kỹ thuật quá kém thiệt hết sức nguy hiểm, giống như kiểu “nhiệt tình cộng với ngu dốt” vậy đó (xin lỗi em rất thích anh Lục nhưng đến đây không thể không sỉ vả ảnh T ^ T).

Bi kịch chính thức bắt đầu khi Diệc Thần phải về nhà ăn Tết, Lục Phong không chịu nổi cô đơn bèn theo về. Tình yêu lén lút ẩn nhẫn kìm nén, bên nhau hạnh phúc bao nhiêu cũng lo sợ bấy nhiêu. Ngay lúc đấy Diệc Thần lại nghe tin dữ khi gia đình người bạn thời học sinh thầm mến cậu, đó là Trác Lam, đến cầu thông gia. Đã đang đau đầu không biết phải từ chối sao, lại chịu thêm đả kích khi mẹ cậu lần nữa phát hiện ra mối quan hệ của cậu với Lục Phong. 

Mối quan hệ đã luôn ẩn chứa những “bất an” ngầm nay đã chính thức đứng trên bờ nguy hiểm. Như mình đã từng nói, không giống như Lục Phong, vốn không thân thiết với gia đình, Diệc Thần từ nhỏ đã là “con ngoan trò giỏi”, được gia đình quan tâm đặt nhiều kỳ vọng, hơn nữa còn là anh trai phải làm tấm gương cho em, sự việc cấp II khi Diệc Thần yêu Lục Phong đã để lại đả kích không nhỏ cho gia đình, theo tháng năm dù cậu đã trưởng thành, đã đi làm, vẫn cứ là một mối lo không thể nguôi ngoai trong lòng mẹ Diệc Thần (xin chú thích là giờ cha Diệc Thần đã mất). Giờ đây khi mẹ Diệc Thần đang nguôi ngoai, có hy vọng, lấy lại niềm tin vào con trai mình vì có người đến cầu thông gia, mà Trác Lam lại là một cô gái dịu dàng hiền thục rất hợp ý bà thì lại nhìn thấy cảnh tượng Diệc Thần bên Lục Phong, không shock mới lạ. Bà như vỡ vụn ra khi biết thêm chuyện Tần Lãng với em Diệc Thần cũng là một đôi. Đả kích chồng chất, như đá tảng đè lên tim bà, làm bà không sao chịu được.

Là một người đọc, chỉ là kẻ đứng ngoài nhìn vào, mình thương Diệc Thần bao nhiêu thì thương Lục Phong bấy nhiêu. Có ai yêu một người lại không mong chờ sự ủng hộ từ người khác. Người thân cậu ấy cũng tựa như người thân của mình vậy. Sự phản đối của mẹ Diệc Thần cũng tựa như cứa vào lòng Lục Phong từng vết dài, làm dấy lên sự sợ hãi lúc nào cũng ẩn náu trong lòng Lục Phong. Lục Phong thực ra, dù mạnh mẽ phong độ hay thành công đến đâu, trong lòng anh, nỗi lo sợ lớn nhất đó chính là bản thân mình vuột mất Diệc Thần. Hồi còn học sinh, còn thơ dại, anh còn non nớt, còn chưa đủ bản lĩnh để làm điều gì, chưa đủ điều kiện để bảo vệ cậu. Giờ đây anh đã trưởng thành, dang đôi cánh rộng. Nhưng, tất cả những gì anh có, vẫn có sự ràng buộc với gia đình, sự thừa hưởng từ cha anh – người cũng phản đối mối quan hệ này. Nếu muốn tiếp tục nó, anh buộc phải đoạn tuyệt cha mình, đồng nghĩa với việc tay trắng hoàn tay trắng. Chính bởi vậy, sự tự tin duy nhất về tiền bạc trong anh biến mất, lại thêm sự phản đối mãnh liệt từ phía gia đình Diệc Thần, khác nào bức anh, dồn anh vào đường tuyệt, buộc bắt anh buông tay cậu?

Còn Diệc Thần, đọc đến những chương của quyển 2 này có rất nhiều người bảo Diệc Thần yếu đuối hèn nhát. Nhưng máu mủ ruột rà tình thân, ai dám vứt bỏ, ai dám không nặng lòng, ai dám nói không to tựa núi Thái Sơn? Bên “tình”, bên “nghĩa”, bên sinh thành nuôi nấng dưỡng dục, bên máu xương đậm sâu của mình, ai dám cân đo đong đếm? Bứt đi một phần, cũng như tước đoạt mạng sống vậy.

Mẹ tỉnh lại liền đuổi chúng tôi đi, tâm tình hoàn toàn kích động và hỗn loạn, không nói năng rõ ràng mà chỉ mơ hồ chửi mắng. Nhưng điều khiến tôi khó chịu nhất là, bà chỉ luôn mắng Diệc Thần, từ đầu đến cuối không hề liếc mắt đến tôi, giống như căn bản không có đứa con trai này.

Tôi đã làm cho bà thất vọng, kể cả tư cách chịu giáo huấn cũng không còn.

Tại sao mẹ không nói lời nào, rõ ràng trước đây mẹ là người hiểu con nhất, kể cả thời điểm học cấp ba, mẹ cũng lén bố gọi điện thoại cho con, trộm hỏi em xem con có đủ tiền dùng hay không, dạo này mập hay gầy, ở chỗ học mới có bị người ta bắt nạt hay không… Cho dù mẹ không nói, con cũng biết mẹ vẫn không yên lòng về con, hiện tại mẹ đang đan áo len mới, chính là đan cho con có phải không?
“Mẹ…” Tôi rất muốn giống như trước đây nhào vào lòng mẹ, khóc một trận tưng bừng, nhưng tôi đã lớn thế này, còn mẹ đã trở thành một bà lão héo hon gầy mòn. Trong khoảng thời gian ngắn, tôi ngoài nức nở khóc gọi mẹ ra, cái gì cũng không nói nên lời.

Nỗi đau của Diệc Thần xé ruột xé gan bao nhiêu thì nỗi đau của mẹ cậu cũng tựa vậy. Nuôi con lớn khôn, nhìn đứa con dứt ruột đẻ ra bị người đời sỉ vả, bị xã hội chê cười, mẹ nào chịu cho được? Nói là chỉ cần hạnh phúc là được, nhưng tát vào mặt con khác nào tát vào mặt mẹ? Bên cạnh đó, những tư tưởng như nối dõi tông đường, lấy vợ sinh con vẫn đeo đẳng bà, dường như không thể nào dứt khỏi. Bà vừa mới nhen nhóm được hy vọng ở Trác Lam thì đã vội sụp đổ, nhìn đứa con mình đau khổ khóc lóc cầu xin, sự mâu thuẫn và nỗi day dứt trong bà cũng chẳng thua kém Diệc Thần là bao.

Hô hấp của bà dần vững lại, bà kinh ngạc nhìn tôi, nước mắt ngỡ ngàng chảy xuống, “Tiểu Thần, có phải mẹ rất xấu không?”
“…” Tôi nén nước mắt lắc đầu.

“Mẹ không muốn bức các con, các con đều do mẹ đứt ruột đẻ ra, lẽ nào lại cam lòng để các con chịu khổ cực…” Bà run rẩy sờ soạng tìm kiếm tay tôi trên ngực, “Mỗi một đồng mẹ đều chắt chiu để dành, con xem, đã dành được nhiều như vậy, một chút mẹ cũng không dám đụng tới, đều là để cho các con cưới vợ…”

“Mẹ chỉ muốn làm điều tốt cho các con, mẹ cũng không còn cách nào khác…” Nắm chặt lấy tay tôi, bà khóc nấc lên như đứa trẻ, “Tiểu Thần, con là anh, con hiểu chuyện hơn Diệc Thần, con biết mẹ có nỗi khổ tâm, con đừng trách mẹ…”

Trong hoàn cảnh chông chênh mỏng manh chỉ cần chạm đã rách toang này, Lục Phong cũng chỉ biết im lặng khi nghe Diệc Thần nói, chờ đợi quyết định của cậu. Nhưng, cho đến khi Diệc Thần chọn bên “nghĩa”, thì anh cũng không chịu nổi.

“Vì em cái gì tôi cũng không cần, em liền đối với tôi như vậy? Rốt cuộc tôi ở đâu trong lòng em? Em trước tiên phải nghĩ cho mẹ em, rồi đến em em, rồi đến Tần Lãng, cuối cùng mới là tôi? Địa vị của tôi đúng là dựa vào tiền mà.”

“Em sợ mẹ em thất vọng, thế còn mẹ tôi?” Hắn lạnh lùng nhìn tôi, “Có phải em cảm thấy chuyện tôi và mẹ mình cắt đứt nhau là lẽ đương nhiên? Có phải em cảm thấy tôi và em ở cùng với nhau, chỉ có mình em là hy sinh?”

“Em vì ai cũng lo lắng nhiều như vậy, sao lại cố tình bỏ sót tôi? Kết hôn? Rốt cuộc em có giúp tôi nghĩ đến không? Tôi đây phải làm thế nào? Tôi chờ em ly hôn? Nếu mẹ em không cho thì sao? Tôi cùng em lén lút với nhau cả đời? Em muốn tôi phải lùi đến nước nào nữa!!!”

“Em vì ai cũng lo lắng nhiều như vậy, sao lại cố tình bỏ sót tôi? Kết hôn? Rốt cuộc em có giúp tôi nghĩ đến không? Tôi đây phải làm thế nào? Tôi chờ em ly hôn? Nếu mẹ em không cho thì sao? Tôi cùng em lén lút với nhau cả đời? Em muốn tôi phải lùi đến nước nào nữa!!!”

“Tôi cho dù phải có lỗi hết với tất cả mọi người cũng phải giữ cho được em, vậy còn em? Tại sao em thà rằng có lỗi với tôi còn hơn?”

“Phải làm tròn chữ hiếu, rõ ràng là sẽ không ở cùng một chỗ với tôi. Vừa muốn cùng đàn ông vụng trộm, vừa muốn lấy vợ đẻ con, nối dõi tông đường, làm người anh tốt, làm đại hiếu tử, em thật đúng là làm kỹ nữ còn muốn lập biển trinh tiết.” Hắn cười lạnh một tiếng, “Đời làm gì có chuyện tốt như vậy. Tôi vì muốn ở cạnh em mà đem cả Lục gia vất bỏ, không làm Lục nhị thiếu gia, em thì ngược lại, sợ mẹ em đau lòng, liền để sang tôi một bên mà đi kết hôn…”

“Hoặc là, căn bản chỉ kiếm cớ, nói không chừng vì tôi không còn là Lục nhị thiếu gia, nên em mới…”

Sự căng thẳng lo lắng vì chờ đợi cùng với sự uất ức, phẫn hận làm Lục Phong trở nên mù quáng điên cuồng, bắt đầu nghi ngờ tất cả mọi thứ, nghi ngờ ngay cả tình cảm của Diệc Thần. Sự giận dữ của Lục Phong cũng kéo theo sự ngang bướng của Diệc Thần, lòng cậu khó chịu, lại chịu sự chất vấn cực đoan từ Lục Phong, không chịu nổi nữa cậu quyết định buông tay. Và chính câu nói “chia tay” của Diệc Thần như chạm vào điểm yếu nhất trong lòng Lục Phong, cũng chính là từ khóa kích nổ quả bom trong lòng anh, làm anh phát điên mà làm những chuyện không thể cứu vãn, đó chính là tổn hại đến gia đình Diệc Thần.
Mọi chuyện cứ mơ hồ diễn ra, u tối đến mức không còn nhìn rõ thứ gì. Đọc đến những chương này cảm giác nghẹt thở như ai đó đang bóp nghẹt lấy con tim. Khó chịu, thực sự khó chịu đến không thể chịu được. Em trai Diệc Thần thì bị Lục Phong vô tình đẩy ngã, chân không thể cử động được, rời xa cậu mà đi Tokyo chữa trị, mẹ Diệc Thần vì Lục Phong báo tin nên quá shock mà qua đời, mọi thứ dường như cứ thế diễn ra không thể kiểm soát được, cứ thế lao xuống dốc sâu hun hút.

Mãi cho đến khi lo xong tang sự, tôi vẫn còn chìm trong cảm giác mơ hồ không thực. Tôi cảm thấy mình đang lọt thỏm vào một giấc mộng đen trắng với tiết tấu thiếu nhịp nhàng. Mẹ qua đời, em trai tàn phế… những việc này đã thật sự phát sinh đối với tôi sao?
Đứa em trai luôn chạy nhảy mà tôi không bao giờ đuổi kịp, đứa em trai lao băng băng trên sân khấu ôm guitar múa may của tôi, đứa em trai mới đây còn đắc ý dào dạt khoe với tôi rằng đã thi đậu bằng lái xe… còn có… mẹ gọi điện thoại bảo chúng tôi về nhà, mẹ vừa huyên thuyên chuyện trò vừa đan áo len cho tôi, mỗi lần tôi ra khỏi nhà mẹ liền đứng trên ban công nhìn tôi qua đường…

Trải qua một loạt chuyện như vậy, thử hỏi xem, Diệc Thần lấy đâu ra tâm tình, dũng khí để vứt bỏ gia đình đang tan nát của mình để quay trở về với Lục Phong? Chưa kể, cái chết của mẹ Diệc Thần, hay sự tàn phế của em cậu dù như nào cũng không thể thoát khỏi sự liên quan đến Lục Phong. Gia đình đang hạnh phúc tan nát trong tay người mình yêu, tận mắt chứng kiến trải qua tất cả, Diệc Thần từ trong ác mộng cũng buộc phải quay lại với hiện thực tàn nhẫn khắc nghiệt. Anh cho là… chúng ta có thể quay về với nhau sao? Mọi thứ, đã vượt quá sức chịu đựng của cậu mất rồi.

Trong cái sự trống rỗng hoang mang đến tột cùng ấy, những quyết định của Diệc Thần đưa ra chẳng có mấy đúng đắn. Mình vẫn rất luôn không chấp nhận được khi cậu đưa ra quyết định cưới Trác Lam. Đúng hơn là mình luôn khinh thường những kiểu đàn ông biết rõ mình là gay mà vẫn kết hôn với phụ nữ chỉ để che mắt thiên hạ hay để làm giảm áp lực bản thân, nó khiến mình cảm thấy thật đớn hèn và vô trách nhiệm.

Tôi biết là tôi không đúng. Thế nhưng lúc ấy không ai đến nói với tôi phải làm sao mới đúng.
Giai đoạn đầu tôi không tài nào thoát khỏi mớ bòng bong đấy. Rõ ràng là do chính mình lựa chọn, vẫn không cách nào đối diện được với nó. Buổi sáng thức dậy thấy người gối đầu cạnh mình không phải là Lục Phong, mà là gương mặt dịu dàng của vợ, lại kinh hoảng không nói nên lời.
Hiện tại tôi mới hiểu ra nguyên lai mình đê tiện đến bậc nào. Chỉ vì nhất thời muốn lẩn tránh Lục Phong, lại hy sinh một cô gái không hề liên quan gì.
Nếu cô ấy không lấy tôi, bất kể thế nào cũng sẽ hạnh phúc hơn hiện tại hàng ngàn hàng vạn lần.
Tôi làm sao có thể liên lụy cô ấy như thế.

Trác Lam là một nhân vật nữ trong đam mỹ mà mình rất thích. Con người cô nhìn hiền lành nhu mì dịu dàng vậy thôi mà thực ra ẩn sâu bên trong lại mãnh liệt cố chấp đến không ngờ. Lặng lẽ yêu một người từng ấy năm, biết người ấy yêu người khác vẫn ẩn nhẫn chờ đợi, dù biết mình chỉ là kẻ thay thế vẫn chấp nhận, vẫn yêu thương người ấy, vẫn nhẫn nại vì người ấy, vẫn quan tâm người ấy, chấp nhận hết thảy của người ấy. Những điều ấy, nghe tưởng ngu ngốc biết bao, nhưng để làm được, cũng cần sự mạnh mẽ đến như nào? Mình chỉ đơn giản nghĩ rằng, Trác Lam chỉ đang tìm cách để cho thỏa ước nguyện của bản thân, đó là được lấy Diệc Thần làm chồng, được nhìn thấy cậu hằng ngày, được ở bên cậu, đối với cô cũng là một sự mãn nguyện. Nếu như tình yêu của Lục Phong mãnh liệt chiếm hữu điên cuồng như ngọn lửa cháy rực, thì tình yêu của Trác Lam dành cho Diệc Thần lại lặng lẽ trăn trở da diết như dòng nước chảy xiết.

Mọi chuyện càng ngày càng không thể cứu vãn được khi Diệc Thần có con. Sự ràng buộc máu thịt ấy đã khiến cậu cũng dần dần thay tâm đổi tính, suy tính thật sự về việc “cứ sống bình lặng” như vậy có lẽ cũng là điều tốt. Cậu bắt đầu chấp nhận dần một cuộc sống làm chồng, làm cha, lựa chọn đưa Lục Phong vào quá khứ của bản thân, khóa chặt nó lại. Nhưng khi nghe đứa con thơ dại ngây ngô hỏi “người cha yêu nhất là ai?” trái tim cậu vẫn nhói đau từng hồi.

Mười năm thoắt cái đã trôi qua, cậu lựa chọn giải thoát chính mình cũng là giải thoát cho Trác Lam, ly hôn với cô, trở thành bạn tâm giao của cô. Thảng thốt nhìn đi nhìn lại, vậy mà Diệc Thần đã bước vào tuổi 40. Vốn nghĩ đã không bao giờ còn nhìn thấy Lục Phong, ai ngờ, con người ấy lại lần nữa xuất hiện trước mặt cậu, bước vào cuộc đời cậu, để rồi lại lần nữa quấn riết lấy cậu.

Tôi đương nhiên không vọng tưởng sau hai mươi năm tôi và hắn vẫn có thể cùng nhau, chỉ là… Hai mươi năm qua, tôi vẫn nhớ hắn vô cùng. Trong lòng trộm nghĩ rằng, không gặp mặt cũng không sao, chỉ cần đứng xa xa nhìn một chút là đủ rồi.
Những oán hận ngày xưa cũng đã bị dòng thời gian làm cho phai nhạt, không giống như càng hận càng sâu, tất cả đến hiện tại đều đã trôi đi không còn dấu vết.
 
Cuộc gặp gỡ của Diệc Thần với Lục Phong chính thức đánh dấu những tháng ngày đầy đau khổ của cậu. Lục Phong dường như đã thay đổi, đã không còn nhìn cậu với ánh mắt nồng nàn trước đây mà chỉ còn lại sự khinh bỉ xa cách. Cuộc nói chuyện chỉ mang tính chất công việc, lợi ích làm cậu không hiểu nổi. Sự khách khí xa lạ của Lục Phong làm cho Diệc Thần chết tâm, thôi vậy, vẫn là thôi đi vậy, còn níu kéo làm gì, như ngày xưa Lục Phong vẫn ở trên đỉnh cao chót vót, còn cậu chỉ lầm lũi ở phía dưới ngước nhìn lên cũng không thấy, mà nay, không chỉ là cái khoảng cách thứ bậc xa đến nghìn trượng ấy, thứ duy nhất ngày xưa cậu tin tưởng là tình cảm của đối phương, hình như cũng đã qua năm tháng mà mài mòn rồi mất hẳn.

Nhưng Lục Phong nào có buông tha cậu đơn giản như vậy? Tất cả những nhớ mong, những uất hận đã tiếp thêm động lực khiến anh từ kẻ tay trắng trở thành như bây giờ, nhưng cũng khiến anh đối với người mà anh không lúc nào không nhớ thương – Diệc Thần càng thêm hận. Giờ phút này gặp lại cậu, anh làm sao có thể để cậu thoát dễ dàng? Bắt ép giam giữ Diệc Thần trong chiếc lồng là nhà mình, với mong muốn hành hạ, hạ nhục và trả thù cậu. Ép buộc cậu uống thuốc kích thích, ép buộc cậu cưỡng bức người khác, cho con trai cậu chứng kiến cảnh cậu quan hệ với mình thậm chí gửi đĩa quay lại cảnh cậu bị chuốc thuốc mà cưỡng bức người khác cho con trai cậu xem, bắt cậu chứng kiến cảnh quan hệ thân thiết của mình với những người khác, hành hạ cả thể xác và tinh thần cậu đến cực điểm.

Nhưng trong hoàn cảnh ấy, không hiểu sao mơ hồ Diệc Thần cảm thấy dường như Lục Phong hình như vẫn còn chút tình cảm nào đó với mình. Bấu víu vào những điều ấy để làm dũng khí để ở lại, để sống, nhưng cuối cùng cũng vỡ tan tành khi cậu phát hiện ra Lục Phong rất thân thiết với thiếu niên tên “Kha Lạc”, thậm chí còn trao cả bảo vật gia truyền cho cậu bé. Đột nhiên, Diệc Thần ngộ ra rằng, tất cả những tình cảm của mình, hóa ra chỉ là tự mình đa tình. Bỗng nhiên, cậu cảm thấy chán nản đến tột cùng, giống như tất cả chỉ là một màn hài kịch không hơn không kém. Tâm đã tàn, lòng đã lạnh, cậu quyết dứt bỏ tất cả mà ra đi. Nhưng quyết định rời đi của cậu lại làm cho Lục Phong nổi điên, không thể kiềm chế bản thân mà cưỡng bức cậu. Trong lúc cậu gần như đã tuyệt vọng, thì Trác Lam đến tìm cậu, muốn đưa cậu đi. Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi mà Trác Lam không chịu nổi những sỉ nhục mà Lục Phong làm với Diệc Thần, định bắn Lục Phong thì Diệc Thần lao mình ra đỡ thay. 

Kỳ thật từ đầu đến cuối cũng chưa quá ba giây. Từ lúc cô run rẩy nhắm khẩu súng chĩa thẳng vào Lục Phong, cho đến khi viên đạn xuyên qua trái tim tôi.
Thời điểm máu bắn ra, tôi còn hoài nghi nhìn xuống vệt hồng loang ra trên ngực mình. Tại sao… tôi lại chắn trước mặt hắn?
Thật kì lạ. Tại sao tôi lại chắn trước mặt hắn? Tôi rõ ràng cái gì cũng chưa kịp nghĩ tới…
Thân thể theo bản năng, liền…
Tôi ngã sụp xuống đất.
Kỳ thật như vậy cũng không sai.
Tôi đã quá mệt mỏi, đã muốn mình có thể an tâm nghỉ ngơi. Hắn sau này, rốt cuộc sẽ không thể thương tổn đến tôi nữa.

 Đọc đến đoạn này mình đã không thể không rơi nước mắt. Đau lòng đến xé ruột xé gan. Hai người yêu nhau đến cạn kiệt tâm can tại sao phải dày vò nhau đến như vậy?

Có thể nói, đối với Lục Phong như Diệc Thần đã từng nói, nếu lựa chọn phải cứu ai giữa Lục Phong và em trai, cậu sẽ cứu em trai sau đó tự sát cùng hắn. Thứ tình yêu tồn tại gắn liền với máu thịt, thiếu đi một người cũng là thiếu đi sự sống, thà đổi mạng mình cũng quyết không để thương tổn đến đối phương. Hành động vô thức của Diệc Thần khi đỡ đạn cho Lục Phong đã khiến cho trái tim mình mềm nhũn, cũng chính bởi điều này, mình hoàn toàn có thể nói rằng, tình yêu của Diệc Thần dành cho Lục Phong một phân cũng không kém, nếu như Lục Phong điên cuồng sẵn sàng từ bỏ tất cả vì cậu, thì Diệc Thần ngay đến mạng sống cũng có thể trao ra vì anh.

Cuối quyển 2 là tự sự của Lục Phong.  Mình sẽ trích đoạn những đoạn mình thích mà không bình luận gì hết, bởi tất cả những gì anh nói, đã quá đủ.

“Hai mươi năm… anh đã không còn nuôi hy vọng, nhưng em lại đột nhiên xuất hiện trước mặt anh. Anh đã nghĩ, rốt cuộc cơ hội trả thù đã tới. Từ khi không tìm thấy em, anh đã nghĩ một ngày nào đó nhất định sẽ trả thù… Anh từ bỏ hết thảy mọi thứ, hai bàn tay trắng không danh không phận từ Mỹ trở về, nhưng lại không thấy em đâu…” Tôi cười khổ một chút, hồi tưởng lại cảm giác khốn cùng lúc ấy, “Anh đợi em hai mươi năm.”

Độc thoại như thế, đã sắp tròn một năm.
Tôi dùng một năm để kể lại hai mươi năm của tôi cho em nghe.
Tôi bình tĩnh nói, em im lặng lắng nghe. Kỳ thật những lúc này đây cũng là một loại hạnh phúc, giống như khi còn trẻ chờ đợi thời gian dần trôi qua, khi già rồi hai người dựa vào nhau trên băng ghế công viên cùng nói chuyện phiếm. Chẳng qua hiện tại em đang lơ đãng ngủ mà thôi, còn tôi ở bên cạnh xoa đầu em độc thoại.

Nhưng rồi lại nghĩ, nếu vừa rồi vì tai nạn mà chết đi, có phải sẽ được gặp em ở một nơi nào đó không?
Thật ra chết cũng không sao cả.
Cuộc sống trống rỗng như vậy.
Khi đó nhìn em không chút sức sống, cả người đầy máu nằm trong lòng anh, anh đã nghĩ là, có lẽ mình chết đi vẫn tốt hơn.

Tôi chưa từng dốc hết sức lực mà theo đuổi một thứ đến vậy, nhưng cho đến tận bây giờ vẫn không tài nào hoàn toàn chiếm được.
Cho nên đôi khi cảm thấy, như bây giờ thật sự không có gì không tốt.
Em ngoan ngoãn im lặng nằm đó như thế, sẽ không tiếp tục chạy trốn, sẽ không nói hận anh. Dù anh làm thế nào em cũng sẽ không phản kháng, vậy là tốt rồi, giống như toàn bộ toàn bộ em đều thuộc về anh.
Cho nên anh sẽ không ngại chờ đợi.
Nhưng đôi khi lại có chút sợ hãi. Anh đã hơn bốn mươi tuổi rồi… đã không còn trẻ, có thể chỉ đợi em được hai mươi năm nữa… Lỡ như, cuối cùng không thể đợi đến lúc em tỉnh lại, biết phải làm sao đây?
Anh còn muốn nghe em nói chuyện.
Nói gì cũng được.
Có lẽ nói ‘tôi hận anh’ cũng tốt.
Anh muốn được nghe giọng nói của em, muốn được nhìn thấy dáng vẻ em cười… Đã hơn hai mươi năm rồi, anh vẫn chưa nhìn thấy em cười.
Thật sự đã lâu lắm rồi. 

“Nhưng em lại đòi đi, anh thật sự hận không thể đánh gãy hai chân em… Làm cho em rốt cuộc không đi được nữa… Tại sao em cứ luôn muốn rời khỏi anh? Quá khứ cũng vậy… hiện tại cũng vậy…”
Anh nghĩ là anh hận em.
Từ đầu đến cuối, anh chỉ có mình em. Thế mà ngay khi ấy em lại rời bỏ anh mà đi.
Em biết không, em vừa rời khỏi anh, anh liền trở thành kẻ trắng tay.
Anh hận em hai mươi năm.
Chỉ là, thù hận sâu như vậy, sẽ còn lại gì?

Em vẫn lẳng lặng nằm đấy.
Tôi mệt mỏi thu lại vẻ tươi cười lụy nhân đấy. Khom người xuống tìm lấy khuôn mặt em. Một lần rồi lại một lần nhẹ nhàng vuốt ve.
Em thoạt nhìn vẫn còn trẻ như vậy, dường như vĩnh viễn sẽ không già đi.
Mà anh trong nháy mắt đã muốn già nua, kể từ ngày anh nhìn thấy em toàn thân đầy máu đấy.
Hoặc giả, đã muốn già từ lâu. Nhìn bên ngoài tưởng rằng vẫn còn mạnh mẽ ngạo nghễ, thực chất bên trong đã muốn sụp đổ toàn bộ.

Tôi trước kia chưa từng biết, mình có thể nhẫn nại như vậy, có thể ôn hòa đến vậy.
Tựa như trong vòng một năm nay, đã mang tất cả những gai góc gột bỏ hết thảy.
Nếu hai mươi năm trước tôi có thể như thế này, có lẽ em sẽ hạnh phúc hơn một chút.
Tại sao em không chịu tỉnh lại? Tỉnh lại mà nhìn xem anh thật sự cố gắng vì em mà làm một người đàn ông tốt. Cho dù không tốt, anh vẫn chỉ là một thằng ngốc. Nhưng mà…
.
.
Kết thúc quyển 2, Diệc Thần tỉnh lại, mở màn cho quyển 3 Lục Phong quấn riết lấy Diệc Thần :)) 

Thật ra thì vẫn chưa hết ngược đâu, nhưng mình nghĩ, quyển 2 đã là quyển ngược nhất rồi. Trải qua quyển này như trải qua một giấc mộng vậy. Ngọt ngào đau đớn mờ mịt đan xen, khiến cho đứa tâm trạng như mình vật lên vật xuống haha :))

Quyển 3 dù như nào vẫn tràn đầy sự dịu dàng của Lục Phong. Và đi đến đây đã là đi đến hơn nửa bộ truyện rồi đó :D


P.S: Những trích đoạn in nghiêng được trích dẫn từ nhà edit: Let It Be.