19 tháng 9, 2017

Viết cho Bất Dạ - Phối Phối Thái Hàm, sự bình thản xuyên thẳng con tim.


Mình biết đến Bất Dạ là qua lần review dạo về tác phẩm Bất Dạ Thành. Sau khi đọc Bất Dạ Thành và sững sờ, thảng thốt trong một thời gian, mình tìm đọc tới Thu vũ vi lương và cho tới truyện này mình chính thức coi chị là một trong những tác giả đam mỹ mình yêu thích nhất.

Nhưng đáng ngạc nhiên là, khi mình tham gia các nhóm đam mỹ trên mạng, đọc những bài đề cử truyện hay bình chọn, thì hầu như không có bóng dáng của chị trong đấy. Thậm chí khi tìm review truyện của chị cũng gần như không có. Ngoài sự buồn bã thoáng qua, mình cũng sửng sốt lắm. Truyện chị hay đến thế cơ mà? Tại sao lại ít người đọc nó tới vậy? Sau cùng, mình cũng hiểu rõ một điều, truyện của chị khá kén người đọc.

Có thể nói gì về những tác phẩm của Bất Dạ nhỉ. Nhẹ nhàng, bình thản và nhàn nhạt dịu êm. Đối với mình, tình yêu không phải là thứ được nhấn mạnh nhất trong truyện của Bất Dạ. Như cuộc sống này vậy, ngoài tình yêu thì còn có vô số thứ chúng ta phải bận tâm suy nghĩ. Sự nghiệp, bạn bè, gia đình, anh em, những mối quan hệ phức tạp và những cảm xúc rối rắm, mâu thuẫn không thể gọi tên trong bản thân. Văn Bất Dạ cũng vậy, không chỉ nói về tình yêu, truyện của chị còn nói về tình bạn, tình anh em, cuộc sống, đấu tranh của bản thân giữa những lựa chọn,… nhẹ nhàng thôi nhưng cũng có thể khiến người đọc trong vô thức mà rơi nước mắt.

Không như đại đa số các đam mỹ hiện giờ, cố gắng lồng ghép một câu chuyện tình yêu lâm ly bi đát, yêu hận đan xen, kiếp này kiếp khác hay dữ dội kịch tính. Truyện của Bất Dạ, chỉ đơn giản là những dòng văn bình thản, đem câu chuyện cuộc sống của ai đó trải ra mà kể lại thành truyện. Chỉ đơn giản vậy thôi.

Có thể nói, văn chị như lời tự sự giản dị, chân thành, thấm đẫm mùi vị cuộc sống. Như lời của những người đã đi qua quá nhiều sóng gió, thấm đủ sự dữ dội, ngược xuôi của cuộc sống, giờ ngồi xuống uống một tách trà, nhẹ nhàng từ từ kể lại câu chuyện về cuộc đời mình.

Trong truyện của chị, những bài học triết lý nhân sinh được lồng ghép vô cùng vô cùng khéo léo mà không cần phải cố gắng rao giảng. Chỉ qua những lời nói vô tình, hay những câu chuyện nhỏ mà các nhân vật chính trong truyện gặp phải, qua những lời tâm sự ngắn ngủi, bạn có thể bắt gặp được chính mình ngay trong đó. Đọc văn Bất Dạ, bạn sẽ không giật mình thảng thốt vì tình tiết kịch tính hay máu chó đâu, mà là giật mình liên tục vì bắt gặp bản thân qua chính những nhân vật trong truyện. Sự chân thật tới xuyên thấu ấy khiến bạn có thể sững sờ cảm động, như thể tìm được một người tri âm tri kỷ, bởi cảm thấy sự đồng cảm xuyên thẳng con tim.

Đối với mình, Bất Dạ là một người thực sự thực sự từng trải và có vốn kiến thức rộng lớn. Những câu chuyện trong các tác phẩm của Bất Dạ, nếu không phải một người từng trải thì không thể nào diễn giải một cách hợp lý và lôi cuốn đến như thế, nếu không phải người từng trải thì không thể nào có những cảm nhận sâu sắc tới thế, vừa đọc lên mà vạn tiễn xuyên tim, giật thột cả mình.

Cho tới tận bây giờ, mình vẫn cảm thấy rất may mắn khi có thể tìm được những tác phẩm tuyệt vời như của Bất Dạ. Chị thực sự là một tác giả "hiếm có khó tìm". Có thể viết nên những dòng văn giản dị mà tinh tế tới từng câu chữ. Thật khiến người ta khắc cốt ghi tâm.

P/S: Viết tặng sinh nhật mình vào ngày mai haha ♥ Mong sao năm nào cũng có tác phẩm đọc hay như những câu chuyện của chị. Và mong sao, có thể sớm review hoàn chỉnh "Tìm không thấy người" của chị nữa :D


4h58pm. 19/9/2017.
Hà Nội. Một ngày nắng vỡ cả đầu, nóng muốn tan thành nước.