28 tháng 1, 2017

Review Những thoáng qua gặp gỡ (Mạt Hồi)


Cảnh báo: Nếu ai chưa đọc truyện thì chỉ nên đọc phần “Kết” của review này, bởi review sẽ spoil nội dung.

Những thoáng qua gặp gỡ là câu chuyện cảm động về tình yêu tha thiết vị tha hy sinh của một người, về sự cố gắng vươn lên không ngừng trong cuộc sống, là sự bền bỉ kiên trì nhẫn nại đối với chấp niệm của bản thân, là những rung động lặng lẽ âm thầm dịu dàng mà ẩn nhẫn.

Nói xa hoa mỹ miều vậy thôi, truyện thực ra khá bình thản chậm rãi, không lắm kịch tính nhưng vẫn có lúc cuộn trào đau đớn, có lúc sẽ rưng rưng vì cảm động, sẽ nghẹn ngào tan nát cõi lòng vì thứ tình yêu quá đỗi thiết tha say đắm ấy. Bản thân mình đã đọc truyện này rất lâu rồi, đọc đi đọc lại khá nhiều lần, nhưng mỗi lần đọc lại cảm xúc vẫn vẹn nguyên. Những dòng cảm nhận dưới đây đôi khi sẽ như tự sự kể lại câu chuyện xen lẫn cảm xúc cá nhân, nếu bạn không hợp xin hãy bỏ quá :).

*

Thoáng gặp gỡ.
Có những năm tháng của chúng ta
 rơi theo mùa lá trước hiên nhà
rơi không chạm đất

Nhân vật chính trong truyện là Lôi Đức Khải - con của một gia đình nông thôn nghèo nàn. Không giống như bao gia đình nông thôn cổ hủ truyền thống khác, may mắn thay, anh có một người cha nhìn xa trông rộng, biết rằng nếu chỉ bám vào mảnh ruộng, lao động chân tay thì sẽ chẳng bao giờ khá lên được, nên đã cho anh đi học. Không phụ sự vất vả của cha mẹ, với sự cần mẫn của bản thân, Lôi Đức Khải là người đầu tiên trong thôn thi đậu đại học, mà còn là đại học nổi danh nhất thủ đô.

Đời vốn dĩ chẳng công bằng. Xuất phát điểm của mỗi người khác nhau, mỗi người chẳng thể chọn xuất thân cho mình, nhưng xuất thân đó lại theo bạn cả đời, bạn không thể chối bỏ cũng chẳng thể thay đổi. Chỉ bởi gốc gác nông dân quê mùa, xuất thân nghèo kém hèn đói của bản thân, mà Lôi Đức Khải chịu biết bao cực khổ khinh thường của người khác. Dù cho anh cố gắng đến đâu, dù cho cha mẹ anh có cố gắng sắm sửa cho anh tốt nhất, đẹp nhất nhưng những thứ đó cũng chẳng thấm vào đâu so với sự phồn hoa nơi thành phố xa hoa nhộn nhịp. Người ta cố gắng 1 anh phải cố gắng 10, thậm chí gấp trăm. Bị bắt nạt, bị nói xấu, bị dèm pha, bị xúc phạm, bị cô lập, Lôi Đức Khải dần trở nên trơ như khúc gỗ, anh dường như câm lặng với cảm xúc của bản thân, mặc cho kẻ khác cười nhạo bắt nạt mình. Vùi đầu vào sách vở, lấy học tập làm mục tiêu duy nhất, Lôi Đức Khải không ngừng tự nhủ, an ủi bản thân “Ông trời giao cho trọng trách, trước sẽ làm khổ tâm trí, sau sẽ phiền gân cốt, đói rét thể xác, khốn cùng thân này”. Trời không phụ lòng người, Lôi Đức Khải dù thân xác mệt mỏi, khổ cực ra sao, bề ngoài xấu xí hèn kém như nào, nhưng thành tích học tập luôn dẫn đầu, là sinh viên giỏi đáng tự hào được thầy cô yêu quý. Anh cứ nghĩ đời sinh viên của mình cứ thế lặng lẽ trôi đi rồi ra trường kiếm việc hoặc làm việc gì có ý nghĩa, sống cuộc sống bình thường an ổn. Nhưng, chỉ một thoáng qua gặp gỡ đã thay đổi cuộc đời anh, khiến anh chấp mê bất hối, chẳng thể quay đầu.
.
Vào giây phút thoáng qua chạm mặt ấy, Lôi Đức Khải đã biết mình không còn đường thoát.

“Lôi Đức Khải vô ý ngẩng đầu, chỉ một khắc ấy thôi, xoay trời chuyển đất mà đến, trước mắt chẳng còn nhìn rõ bất cứ gì, chỉ có tươi cười rạng ngời của người nọ, chỉ có đôi mắt trong suốt, chỉ có mái tóc bị làn gió thổi bay, cũng chỉ có màu áo trắng người ấy mặc khuất sáng, thân ảnh lấp lánh tựa vị thần.”

Tình yêu sét đánh khiến Lôi Đức Khải chao đảo, khiến trái tim Lôi Đức Khải biết sợ hãi biết đau đớn biết bi thương. Từ một kẻ trơ lì với những lời xúc phạm chê bai, anh đột nhiên sợ hãi với ngoại hình của bản thân, sợ phải nhìn mình trong gương, sợ phải đối diện với khuôn mặt bình thường đến xấu xí của mình. Bởi càng nhìn, anh càng hiểu sự cách biệt nghìn trùng giữa mình với người ấy. Hơn ai hết anh hiểu rất rõ sự khác biệt không chỉ về ngoại hình mà còn về xuất thân hoàn cảnh của đối phương với mình. Người ấy, là người mà anh chỉ có thể ngắm nhìn, chẳng bao giờ với tới. Người ấy như mặt trời rực rỡ chói lòa, mà anh, vĩnh viễn “tựa hoa hướng dương, chờ vầng mặt trời của bản thân hiện ra rồi, thì tầm mắt luôn cầm lòng chẳng đặng mà cẩn thận đảo quanh vầng trời ấy”, lặng lẽ âm thầm đắng cay như thế. Lôi Đức Khải biết, tình yêu của mình là thứ tình cảm tuyệt vọng, sẽ chẳng bao giờ có bắt đầu, không bao giờ có hy vọng càng không bao giờ được biết đến.

“Vào buổi tối ngày nhìn thấy người ấy, Lôi Đức Khải dọn dẹp chén bát mà khách để lại trong tiệm cơm, lúc lau bàn, tấm kính thủy tinh phản chiếu gương mặt cậu. Dừng một lát rồi cậu lại lau, lau tới lau lui, thế mà vẫn lau chẳng sạch một giọt nước cứ rơi cứ rơi từng giọt từng giọt xuống mặt kính ấy. Và rồi chợt phát hiện ra đó là lệ không ngừng tuôn rơi từ mắt mình.
Lôi Đức Khải biết rõ mình đã lâm vào hoàn cảnh nào, biết rõ hơn bất kỳ ai khác. Trước đó là không dám mong ước xa vời, hiện tại là hiểu được đến ghi lòng tạc dạ, hiểu được sự chênh lệch giữa người và người trong xã hội xa xôi hơn bất kỳ thứ gì, đã lỡ yêu một người mãi mãi chẳng thể nào chạm đến.
Vào khoảnh khắc yêu thương ấy, nhất định đã vô vọng mất rồi.”
.

Nhận thức rõ sự tuyệt vọng ấy, nên Lôi Đức Khải “nào có mong ước gì xa xôi chứ, thậm chí ngay cả nghĩ cũng chưa từng nghĩ, chỉ nghe như thế, chỉ muốn biết chuyện của người ấy, không cần gì hơn, thật sự chỉ cần thế mà thôi.”

Nhưng thứ tình cảm mãnh liệt như vậy làm sao có thể không ai phát hiện ra? Chỉ cần nhìn vào ánh mắt anh dành cho cậu, là đủ để thấy được sự si mê chấp nhất, nồng nhiệt đắm say.  Dù đã cố gắng giấu mình ở vị trí thật xa, thật khuất, cố gắng trở nên vô hình bé nhỏ trước cậu, nhưng giấy không gói được lửa, anh không may vẫn bị người khác phát hiện ra tình cảm qua ánh mắt nhìn quá mức nồng cháy ấy.

Ngay khi thứ tình cảm giấu kín chôn chặt ấy bị tố giác, bị chê cười, bị khinh thường, khi nghe những lời nói sắc hơn dao từng nhát từng nhát bén nhọn đâm sâu vào tim mình, anh đau đớn tưởng như muốn chết đi. Lôi Đức Khải lúc ấy, hận không thể biến ngay trước mắt người đó. Vào giây phút bẽ bàng ấy, có lẽ trong anh là cảm giác chán ghét, bất lực với mình đến cùng cực, cũng càng làm anh chua chát nhận ra sự khác biệt như trời vực giữa người ấy và anh. Anh không ngờ bản thân mình lại khiến người đó khinh ghét ghê tởm đến thế. Sự căm ghét khắc nghiệt ấy càng làm cho tim Lôi Đức Khải thêm nguội lạnh, khiến anh thu mình vào trong vỏ ốc mà cuộn sâu mình lại.

Nhìn không trung biếc xanh, Lôi Đức Khải che mắt, nước mắt từ dưới cánh tay chảy ra. Và rồi không ngừng tự thôi miên, không được nhìn, tuyệt đối không được nhìn! Phải nhắm mắt lại phải che mắt đi, đừng nhìn nữa…
Bởi vì Lễ Dương sẽ ghê tởm, bởi vì Lễ Dương sẽ tức giận, thế nên đừng nhìn, đừng nhìn nữa.

Buồn cười là, dù bị đối phương khinh bỉ miệt thị như vậy, dùng những lời lẽ thóa mạ như vậy, nhưng anh không hề ghét Lễ Dương, không hề cảm thấy căm phẫn mà chỉ cảm thấy căm ghét bản thân mình, thấy bản thân mình thật sự quá xấu xí nên làm cho cậu tức giận khinh ghét. Dù đau đớn đến tan nát lòng nhưng nhiều hơn hết là anh không muốn Lễ Dương tức giận. Đối phương khinh ghét anh, khó chịu khi nhìn thấy anh, vậy anh sẽ nguyện biến mất, sẽ không xuất hiện trong tầm mắt đối phương nữa. “Không nhìn thì Lễ Dương sẽ không tức giận và ghê tởm, như vậy thì con tim này cũng sẽ tạm biệt thứ đớn đau như bị xét nát đi.” Phải nói rằng, Lôi Đức Khải trong mọi hoàn cảnh luôn đặt cảm xúc của Lễ Dương lên đầu tiên. Như ở trường hợp này, nếu Lễ Dương xúc phạm anh, thì đó không phải lỗi của cậu, mà là lỗi của anh đã khiến cậu ghét bỏ. Thứ tình cảm của anh dành cho Lễ Dương, dường như tình cảm của một fan dành thần tượng. Vô cùng mãnh liệt, dữ dội, vô điều kiện, lặng lẽ âm thầm, không cần đền đáp, không cần được biết đến, như một chấp niệm, một tín ngưỡng.

Đối với nhân vật Lôi Đức Khải này, mình vừa yêu quý, vừa khâm phục, vừa thương xót nhưng nhiều lúc lại ghét điên lên được. :) Thật sự vô cùng mâu thuẫn. Mình khâm phục sự kiên trì nhẫn nại, cố gắng bền bỉ của anh, sự vươn lên không ngừng, vượt kham vượt khổ để thành tài của anh. Sự tự ti của anh làm mình vừa thương vừa ghét. Rất nhiều lúc mình cảm thấy Lôi Đức Khải không đáng phải như vậy và anh đang tự biến tình cảm của chính mình thành thứ hèn mọn. Rất nhiều lúc, mình thấy anh đang không tự biết tôn trọng chính bản thân mình. Nhưng tình cảm mà, nếu phân chia rạch ròi đáng hay không đáng thì có lẽ đã chẳng còn là tình cảm, đã chẳng còn làm cho người ta khổ đau nhiều như vậy. Duy có một điều khiến mình luôn yêu quý Lôi Đức Khải, đó là dù anh có tự ti với hoàn cảnh của bản thân, có chán ghét chính mình nhưng anh chưa bao giờ vì nó mà ghét bỏ gia đình mình, chưa bao giờ vì nó mà cảm thấy hổ thẹn vì bố mẹ mình. Anh luôn yêu thương họ, cũng nỗ lực vì họ, vì anh hiểu rằng, họ vì anh mà đã phải khổ cực ra sao.
.

Cũng như đoạn văn trong tiểu thuyết mà Lôi Đức Khải đọc được ngày nào “Phải mất năm trăm lần ngoái đầu lại nhìn ở kiếp trước mới đổi được một lần thoáng qua gặp gỡ vào kiếp này, thế thì tình yêu của anh hỡi, kiếp này anh sẽ vì em mà trả giá tất cả, kiếp sau khi lướt qua nhau em có thể quay đầu cười với anh không?”. Có lẽ, Lôi Đức Khải chính là nhân vật “anh” đó, chỉ một thoáng qua gặp gỡ thôi mà si mê đắm đuối, sẵn sàng trả giá tất cả vì đối phương, chẳng ngóng trông điều gì, chỉ mong kiếp sau có thể đổi lại một nụ cười của đối phương. Chấp nhất như vậy, cũng đau thương như thế. Ngộ ra điều ấy, cũng chính là anh đã chấp nhận với hoàn cảnh của bản thân, với tình cảm vô vọng, không cách nào quay đầu của bản thân. Không oán không trách, không hờn không cứ, chấp mê bất hối. Người ấy đối với anh, có lẽ đã là một cái duyên cái nợ mà anh vĩnh viễn chẳng thể bứt bỏ khỏi sinh mệnh.
.

Câu chuyện xảy ra bước ngoặt vào năm thứ 3 Đại học, gia đình Lễ Dương gặp chuyện, ông nội bị tra xét, công ty cha cậu bị niêm phong, tài sản bị tịch thu, cậu sống trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn, thậm chí còn có ý định tự sát. Để giúp đỡ gia đình Lễ Dương, Lôi Đức Khải đã có quyết định vô cùng nhanh chóng và dứt khoát: chuyển sang học Luật dù rằng trong thâm tâm anh hiểu rất rõ ràng rằng bản thân mình không thích nghề này. Bằng nghị lực quyết tâm kinh người, chỉ trong vòng 2 năm, Lôi Đức Khải đã lấy được giấy chứng nhận hành nghề của luật sư. Anh nhanh chóng bắt tay vào giải quyết vụ án của gia đình Lễ Dương dưới danh nghĩa của người thầy mình. Sự quyết tâm chấp nhất của anh khiến ai ai cũng phải kinh ngạc, khiến thầy anh không khỏi tò mò lý do gì mà khiến anh nỗ lực quyết tâm tới vậy. Để khi biết đó là vì một người và khi trực tiếp nhìn thấy đối phương là Lễ Dương bên cạnh người yêu lúc đó là Khuông Tĩnh, thì lại càng kinh ngạc đau lòng hơn về người học trò của mình. Hơn ai hết, ông là hiểu rõ nhất để đạt được thành quả như ngày hôm nay, Lôi Đức Khải phải cố gắng và nỗ lực điên cuồng như nào. Vậy mà, anh không hề than thở, không hề oán trách. Vì một người mà bất chấp như thế, nỗ lực đến cạn kiệt tâm can như vậy, coi người đó là lý do là mục đích duy nhất trong bằng ấy năm trời, tình cảm của anh dành cho Lễ Dương phải lớn đến như nào, đậm sâu ra sao. Ấy vậy mà thứ tình cảm nóng chảy muốn thiêu đốt ấy lại chôn chặt dưới tận sâu cõi lòng, ấy vậy mà, anh lại có thể ẩn nhẫn lặng lẽ từng ấy năm dõi theo, giúp đỡ không cần một ai biết đến. Thứ tình cảm này, thật không một lời nào có thể diễn tả hết.

“Người đó nhất định hiểu rõ ràng hơn bất kỳ ai, thế nên mới kiên quyết không xuất hiện, thế nên mới yên lặng trả giá, cứ như vậy mà tránh đi…
Đó rốt cuộc là một người thế nào?”

Đôi lúc, bản thân mình nghĩ, Lôi Đức Khải thật ngốc. Đâm đầu vào một thứ tình cảm tuyệt vọng đến vậy, ngay cả cơ hội quay đầu cũng không cho mình. Nhưng có lẽ, Lễ Dương đã là một phần lý do sống của anh. Mang lại hạnh phúc cho cậu, là 1 phần mục tiêu của cuộc đời anh. Chỉ khi cậu hạnh phúc vui vẻ, anh mới có thể thanh thản, nhẹ lòng mà làm mọi việc.

“Người cứ hạnh phúc là tốt rồi, cho người những sướng vui và những yêu thương ấy, tôi sẽ hạnh phúc hơn đạt được bất kỳ thứ gì.
Sau này, người có còn nhớ rõ một lần thoáng gặp gỡ trên hành lang nơi trường học giữa đôi ta?
Vậy nhất định do kiếp trước tôi đã năm trăm lần ngoái đầu nhìn lại mới đổi lấy được lần chạm mặt nhau ở kiếp này, tất cả trả giá không phải vì mong quãng đời tiếp theo sẽ được gặp nhau, mà là hoàn lại những lần dõi theo hãy còn dang dở.”

*

Lướt qua đời nhau.
Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
 nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
 nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
 nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
dù đau đến xanh xao…

Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?

Hiểu rõ sự đơn độc của Lôi Đức Khải, thầy anh giới thiệu cho anh 1 địa điểm vui chơi để giúp anh tìm người tâm sự, kết bạn vơi bớt nỗi buồn. Duyên phận khiến anh gặp Văn Thanh – một cậu trai bao ở quán bar anh đến. Những cuộc gặp gỡ giữa họ chỉ đơn giản là Văn Thanh kể chuyện cho Lôi Đức Khải nghe mà không làm gì hơn, ấy vậy mà sự dịu dàng và yên tĩnh của anh đã làm Văn Thanh động lòng và quyến luyến. Cậu dần dần nảy sinh tình cảm với Lôi Đức Khải và nhận ra rằng mình đã yêu anh từ lúc nào không hay. Đáp lại tình cảm ấy, Lôi Đức Khải khuyên Văn Thanh từ bỏ nghề trai bao đang làm và ở cùng anh. Họ bên nhau bình dị ấm áp hạnh phúc. Lôi Đức Khải cũng đã từng nghĩ, đời này, anh chỉ cần như thế là đủ.

Lôi Đức Khải biết anh rất muốn tiếp tục sống cùng Văn Thanh như thế, cả đời này sẽ ở bên nhau. Cuộc sống chung với Văn Thanh mới bình dị mà ấm áp làm sao, đó đúng là cuộc đời anh mỏi mong tha thiết.

Nhưng có vẻ ông trời trêu ngươi hoặc có lẽ kiếp trước anh nợ Lễ Dương quá nhiều nên kiếp này phải trả nợ cho cậu. Biết được thông tin Khuông Tĩnh – người yêu Lễ Dương kết hôn, sau đó bắt gặp Lễ Dương thất tình uống rượu say khướt, không yên tâm anh lặng lẽ dõi theo để rồi bị hiểu nhầm thành kẻ xấu, bị Lễ Dương đánh cho đến nỗi sau này để lại di chứng. Ấy vậy mà, trước sự đối xử tàn nhẫn của Lễ Dương, anh không hề trách cậu. Vẫn như quá khứ, anh luôn cho rằng, lỗi thuộc về bản thân khi đã tự tiện tắm rửa thay quần áo cho cậu, khiến cậu khó chịu.

Nhìn Lễ Dương đau khổ như vậy, anh hãy còn tự trách, anh vì sao lại ngủ quên, vì sao không rời đi trước khi Lễ Dương tỉnh giấc, vì sao một mình thay quần áo tắm rửa cho người ấy, vì sao… Vì sao…
Cơ thể càng ngày càng đau, nhưng con tim lại chẳng mảy may nhức nhối. Anh vốn không nên tiếp cận người này, con người xa cuối chân trời ấy, không phải đã từng nói không nhìn không nghe không nghĩ tới ư? Đây là trừng phạt, trừng phạt việc hủy đi lời hứa và chẳng thể cầm lòng.
Xin lỗi…

Đã luôn tự nhủ phải tránh xa người, đã luôn tự nhủ rằng thế giới của đối phương và mình không bao giờ giao nhau. Đã biết rõ đến vậy, thậm chí thấm thía đến thế rằng sự tồn tại của mình đối với người ấy không đáng 1 xu, thậm chí bản thân mình chỉ khiến đối phương căm ghét khinh bỉ, cay đắng tủi hổ bao nhiêu nào có phải không rõ đâu, nhưng vẫn không tự chủ mà dõi theo người, vẫn không tự chủ mà quan tâm mà lo lắng. Lý trí có mạnh mẽ đến đâu cũng không thể nào chỉ đạo con tim hướng về cậu, mà ở đây, lý trí anh chưa từng lúc nào ngừng quan tâm lo nghĩ cho cậu cả.

Tôi vẫn dừng lại nơi chốn cũ, người chỉ lướt ngang qua con đường cuộc đời tôi.
Tôi không nên mơ mộng hão huyền, người nhẹ nhàng bước về trước, trên chân tôi mang theo khóa tội ác nào có thể đuổi theo.
Người vội biến mất trước mắt tôi, tôi vẫn đứng lặng ở nơi chốn cũ.
Nhớ lại tất cả những gì người để lại khi lướt qua nhau.


*

Người và tôi.

Chúng ta có thể đã sống đúng cuộc đời của những người trú mưa
 tìm thấy một mái hiên rồi đứng chung lặng lẽ
 thỉnh thoảng hỏi thăm nhau – nếu lạnh thì nép thêm vào một chút nhé?
 thỉnh thoảng cầm tay nhau – cho khác với những người xa lạ
 thỉnh thoảng trách một lời – lúc cơn mưa bạt thêm vào lòng một chút gió
 rồi thì nắng lên ở đâu đó ngoài phố
chúng ta mỗi người chỉ để lại được dấu chân…

Truyện chính thức đi vào cao trào khi mà Lôi Đức Khải phát hiện Lễ Dương bị điên phải đưa vào trại tâm thần qua lời kể của một người quen xưa. Anh bàng hoàng giật mình, sửng sốt hoảng sợ, điên cuồng tìm hiểu thông tin về cậu. Chứng thực thông tin, anh vội vàng đi tìm cậu, hoàn cảnh của Lễ Dương khiến anh không khỏi đau lòng thảng thốt

Khi Lôi Đức Khải đến trại an dưỡng gặp Lễ Dương, anh thiếu chút nữa là chẳng dám tiếp tục nhìn.
Gầy hơn cả Lôi Đức Khải vào lúc gầy nhất, xương gò má nhô ra, lớp da trên năm ngón tay chỉ còn xương bao bọc, môi trắng bệch đến không thấy màu máu, hai mắt vốn từng rất trong veo giờ đây như bị móc rỗng, chỉ còn một hang động đen ngòm, chẳng còn gì nữa, chỉ có trống rỗng mà thôi. Bệnh viện tâm thần sẽ không tắm rửa thay quần áo cho bệnh nhân vào mỗi ngày, thế nên khi tới gần sẽ có mùi lạ khiến kẻ khác phải mày nhăn mặt nhíu.
Đây là Lễ Dương sao?
Là Lễ Dương anh đã không tự chủ được mà yêu thương sao?
Nụ cười rạng ngời, đôi má lúm đồng tiền nho nhỏ nơi khóe miệng, đôi mắt là cảnh sắc của nước hồ thu sáng động lòng người, mỗi một lần bước qua đời anh là một làn gió lay động, khiến con tim anh đớn đau.

Tình cảm cháy bỏng khắc cốt ghi tâm của Lôi Đức Khải với Lễ Dương trước kia bắt đầu bởi một thoáng gặp gỡ, bởi hình ảnh như thần tiên của người kia mà nảy sinh. Nhưng giờ đây, khi đối phương gầy mòn tàn tạ, xấu xí bất kham, thứ tình cảm ấy của anh không hề đổi thay. Thậm chí, khi biết rằng Lễ Dương đã từng bị làm nhục tập thể trước đó anh cũng không hề khinh bỉ mà cả lòng chỉ tràn ngập cảm giác xót xa đau đớn đến bất lực thương tâm. Bắt gặp một Lễ Dương không còn đẹp đẽ rạng ngời như xưa, bắt gặp một Lễ Dương dở điên dở dại, bắt gặp một Lễ Dương không ra người không ra quỷ, nhưng Lôi Đức Khải chưa bao giờ từng khinh thường cậu, chưa bao giờ thôi tôn trọng cậu, chưa bao giờ thôi yêu thương cậu.

Lôi Đức Khải là vậy, luôn khiến mình thương tâm đau lòng. Thực sự là vừa thương vừa giận. Anh quá tốt trong mắt mình, đôi khi tốt đến mức ngu xuẩn, tốt đến vô lý. Nhưng lại không thể kìm được mà dõi theo anh bởi sự kiên cường, sự mạnh mẽ của anh, sự yêu thương không vì lý do gì của anh dành cho một người. Thứ tình cảm thiết tha âm ỉ dùng cả mạng sống để đem lại những điều tốt đẹp cho người ấy, thứ tình cảm đơn phương đầy đau đớn ấy khiến mình vừa yêu quý lại vừa xót xa. Rõ ràng anh không nợ nần gì Lễ Dương hết, rõ ràng nếu không có Lễ Dương, cuộc đời Lôi Đức Khải có lẽ đã yên bình, hạnh phúc hơn rất nhiều. Nhưng chỉ một ánh mắt thôi, chỉ một lần quay đầu mà vạn kiếp bất phục. Giá như Lễ Dương biết đến một Lôi Đức Khải, giá như trong cuộc đời Lễ Dương có tồn tại một dấu chấm mang tên anh có lẽ mình đã bớt đau lòng. Có đáng không? Người ấy có đáng để anh trao trọn tâm can, moi tim móc phổi như vậy không? Người ngoài nếu chứng kiến những sự việc anh làm hẳn sẽ băn khoăn như vậy, nhưng ngược lại, kẻ trong cuộc như Lôi Đức Khải có lẽ chưa bao giờ tự hỏi mình điều ấy. Bởi lẽ, trong thâm tâm anh, Lễ Dương tồn tại như một vị thần, là một thứ khiến anh tôn thờ ngưỡng vọng, là một người mà anh mong được hạnh phúc hơn ai hết, là một người mà nếu anh cho đi tất cả thì đấy cũng là điều đương nhiên, là nghĩa vụ của anh. Thứ tình cảm đơn phương ấy cay đắng quá, thương tâm quá.

Cố gắng giữ bình tĩnh, cố gắng gạt nỗi đau đớn tê buốt cõi lòng, thương xót tận tâm can, anh đón Lễ Dương từ trại an dưỡng về để tự chăm sóc.

Những ngày tháng ấy thật không dễ dàng gì, Lễ Dương không hề dễ chăm sóc một chút nào. Bởi tinh thần không ổn định và quá khứ ám ảnh, nên cậu rất dễ phát cuồng, cứ gặp người khác là cậu lại đánh đấm loạn xạ. Lần đầu tiên bắt gặp Lôi Đức Khải, cậu đã đấm cho anh đến sưng cả mặt. Hai y tá Lôi Đức Khải thuê để chăm sóc cũng bị đánh đến người đầy vết thương. Dù bị đánh như thế, nhưng Lôi Đức Khải không hề giận dữ, cũng chẳng hề sợ hãi, chưa bao giờ mất kiên nhẫn. Lôi Đức Khải chỉ lo, Lễ Dương làm tổn thương chính mình, Lôi Đức Khải chỉ sợ, Lễ Dương không bao giờ có thể cười tươi vui sinh động như ngày xưa. Thứ mà Lôi Đức Khải quan tâm, chỉ là sự bình an của Lễ Dương, chỉ vậy thôi. Cả đời anh luôn đặt đối phương lên đầu tim mình, đứng trước tình cảm cảm xúc của người ấy, thì cảm xúc của bản thân có là gì đâu, có đáng gì đâu.

Dưới sự quan tâm chăm sóc tận tình của Lôi Đức Khải, Lễ Dương dần dần hồi phục. Cậu không còn điên cuồng không còn khó chiều như những ngày đầu nữa. Ánh mắt dần có thần hơn, cơ thể có sức sống dần hơn. Bên cạnh đấy, cậu cũng càng ngày càng phụ thuộc vào Lôi Đức Khải, lúc nào cũng bám anh, cũng chỉ đồng ý cho anh tiếp xúc thân thể. Nhưng có một điều đau lòng, đó là trong những ngày tháng bình phục đầu tiên, người mà Lễ Dương nhìn thấy không phải là Lôi Đức Khải mà là Khuông Tĩnh – người cậu yêu. Cậu luôn nhìn Lôi Đức Khải mà gọi tên Khuông Tĩnh. Đối mặt với sự nhầm lẫn ấy, Lôi Đức Khải không hề giận dữ, cũng chẳng hề xót xa, còn cho đó là đương nhiên và thậm chí lo lắng rằng nếu như  một ngày Lễ Dương tỉnh táo lại, nếu phát hiện ra người hằng ngày tiếp xúc với mình là anh chứ không phải Khuông Tĩnh thì có hận anh không.

Vốn việc này nên do những người chăm sóc phụ trách, nhưng Lễ Dương ngoại trừ anh ra thì không cho ai chạm vào, vừa chạm thôi sẽ bắt đầu lên cơn, như rơi vào đường cùng, thế nên những loại việc tiếp xúc thân thể này anh chỉ có thể tự mình làm. Chỉ là trong lòng Lôi Đức Khải có phần hốt hoảng, chẳng phải hoảng hốt vì thấy cơ thể xinh đẹp trắng ngần của Lễ Dương, mà là bởi anh sợ một ngày nào đó Lễ Dương tỉnh lại biết chuyện này thì sẽ đau khổ…

Sự bình thản, tỉnh táo “hẳn sẽ là như vậy” của anh khiến người đọc không khỏi xót xa. Trong thâm tâm anh luôn tự hiểu, người Lễ Dương yêu là Khuông Tĩnh, dù anh có tốt đến đâu, có làm gì đi chăng nữa, ánh mắt đối phương sẽ không bao giờ  hướng về anh, và giả như có, thì anh cũng luôn tự nhủ rằng bản thân mình không xứng đáng với tình cảm ấy.

Lôi Đức Khải nghe Lễ Dương gọi anh là Tĩnh, anh yên lặng nghe, nhẹ nhàng ôm Lễ Dương, vì Lễ Dương mà lau đi những giọt ngước mắt trên má, để Lễ Dương vui. Lấy thân phận một người khác, anh toàn tâm toàn ý làm việc này.

Cho tới một ngày, Lễ Dương hỏi tên anh. Câu hỏi ngờ nghệch ngây thơ “Anh tên gì?” khiến lòng Lôi Đức Khải đau đớn tưởng như không thở được.

Tôi là Lôi Đức Khải…
Lôi Đức Khải đã muốn nói như vậy, vào lần đầu tiên gặp mặt, đã từng muốn nói cho người ấy biết, chỉ là chưa có cơ hội nên không thể, và người ấy cũng không muốn quen một Lôi Đức Khải như vậy. Thế là, anh chỉ có thể run rẩy tránh ở nơi rất xa, chờ mong người ấy có thể xuất hiện trong tầm mắt mình.
Nhớ lại chuyện trước kia, tay cầm chiếc khăn của Lôi Đức Khải run bắn. Anh nhìn vào đôi mắt với ảnh phản chiếu của bản thân mình trong ấy, qua thật lâu, anh mới dùng chất giọng khàn khàn mà bảo.
“Là Khải.”
Chỉ là một xưng hô mà thôi, chỉ là một xưng hô mà thôi…
Đây là thôi miên, là lời thôi miên Lôi Đức Khải tự nói với mình.

Chỉ một cái tên cũng có thể khiến anh băn khoăn đắn đo tự vấn mình lâu đến thế. Thói quen giấu mình ở một nơi thật xa, cố gắng biến mình thành vô hình trước mặt người ấy đã ngấm vào máu vào thịt anh. Mình không đáng để đối phương biết tới, mình chỉ làm bẩn mắt đối phương, suy nghĩ đó có lẽ luôn luôn ám ảnh anh. Để đến giờ đây, khi phải xác thực sự tồn tại của mình trước mặt đối phương khiến anh cảm thấy mình như đang mang tội vậy, sao lại khó khăn đến thế, sao lại khốn khổ đến dường này.

Chính vào thời điểm mà Lễ Dương hỏi tên Lôi Đức Khải, mình tin rằng, Lễ Dương đã tỉnh táo, hay ít nhất, cậu rõ ràng rằng người trước mắt cậu không phải Khuông Tĩnh – người cậu từng yêu. Cậu biết rằng, đây là một người khác, một người bằng xương bằng thịt quan tâm săn sóc cậu, lôi cậu ra từ bóng tối, cứu cậu trong lúc cậu bơ vơ nhất, tuyệt vọng nhất. Người mà cậu có thể tin tưởng và yêu thương.

Câu hỏi “Anh yêu em không?” của Lễ Dương ở cuối phần 3 như một mũi tên xoáy sâu vào trái tim Lôi Đức Khải. “Yêu”, thứ tình cảm ấy quá xa hoa vọng tưởng, Lôi Đức Khải chưa từng nghĩ đến, cũng không dám nghĩ đến mình sẽ có thứ cảm xúc ấy với Lễ Dương. Anh không dám, không cho phép mình, bởi anh tự thấy rằng đối phương sẽ khinh bỉ thứ cảm xúc ấy, bởi anh hiểu rằng, thứ tình yêu của mình dành cho đối phương chỉ khiến đối phương chán ghét ghê tởm. Nhưng giờ đây, người ấy đang ở trước mặt anh mà hỏi anh câu ấy. Đau đớn đến tan nát cõi lòng.

“Anh yêu em không?”
Lễ Dương lại hỏi, nhìn anh không chớp mắt. Môi Lôi Đức Khải run run, thanh âm vướng lại nơi yếu hầu, lâu lắm lâu lắm, lâu tựa như một thế kỷ, giọng anh rốt cuộc bật ra. Trúc trắc khàn khàn, hòa cùng đau khổ và áp lực, là biểu lộ của chẳng thể kiềm lòng, là bùng nổ của chẳng thể ức chế, là hết thảy hết thảy, là sinh mệnh cũng là linh hồn, lại là tội nghiệt…
“Anh yêu em.”
Sau đó anh nhắm mắt rồi lại che mặt co ro người, cầu xin giờ khắc này có thể tan biến.
Anh đã bật thốt ra lời vốn mãi mãi chẳng nên nói ra trước mặt người, sẽ chỉ gánh lấy những đớn đau vô tận mà thôi.
Mái đầu rũ xuống của anh được nhẹ nhàng nâng lên, đôi mắt đã nhắm lại bị liếm lấy. Mở to mắt, anh nhìn thấy gương mặt mỉm cười mang theo nước mắt của Lễ Dương, ngay sau đó, có người ấn môi lên môi anh.
Nhẹ như gió thoảng lướt mềm như lông chim, tựa như mộng hệt đau thương.
Tay Lôi Đức Khải buông thõng bên người.

Đọc đến đoạn này mình đã không thể nào mà kìm được nước mắt. Đau thương, đau thương và đau thương. Kìm nén đến mức nào, đớn đau đến mức nào, day dứt đến mức nào, thứ tình cảm mà Lôi Đức Khải dành cho Lễ Dương, phức tạp như thế, sâu đậm như thế, thiết tha như thế và cũng đau đớn như thế.

*

Mộng.
Người trở về và biết phải quên đã có với ta những giấc mơ này
 nằm bên nhau mà vẫn thương từng hơi thở
 chạm môi nhau mà vẫn muốn gần hơn nữa
 ngồi bên nhau mà vẫn thèm nhiều thêm một chổ dựa
 giống những cuộc đời vĩnh viễn cô đơn
 Người trở về và vun vén cùng một người khác niềm tin
 đây là lần sau cuối người được quyền chọn lựa
 dốc hết lòng mình ra để cho hết những nặng nợ
 gom góp mỗi sẻ chia thành nhung nhớ
 và đắp lên đời nhau

Để từ đó những giấc mơ…
càng lúc càng vắng đi những người biết đợi chờ.

Đến đây chắc hẳn ai cũng sẽ hỏi rằng vậy Văn Thanh thì sao? Đối với Văn Thanh, Lôi Đức Khải kể rõ ràng lại hết mọi chuyện cho cậu và tự hứa với Văn Thanh rằng Lễ Dương chỉ là một hồi mộng tưởng của anh, còn Văn Thanh mới là hạnh phúc bình yên giản dị mà anh luôn theo đuổi, mà người mà anh muốn chung sống cả đời.

“Văn Thanh, Lễ Dương là một giấc mộng hư hảo vô vọng đã nảy mầm khi anh còn trai trẻ, mộng dù đẹp đến đâu cũng phải thức giấc. Còn em, em là người anh thật lòng muốn cả đời chung sống, Văn Thanh, hãy tin anh. Văn Thanh, hãy cho anh thêm một thời gian ngắn nữa.”

Nhưng người ta đã từng nói, người ngoài cuộc bao giờ cũng tỉnh táo hơn người trong cuộc. Nếu như thầy giáo anh từng nói với anh rằng “tình yêu và dịu dàng là khác nhau” thì Văn Thanh cũng nhận ra sự bất thường giữa tình cảm của anh với Lễ Dương.

Đức Khải à, vì sao khi nói những lời này, trong mắt anh cô đơn nhiều đến thế? Đức Khải à, giấc mơ cần phải tỉnh lại, nhưng người anh yêu thương còn trong giấc mơ, con tim anh cũng trao người ấy mất rồi, nếu không cần tỉnh lại, có lẽ anh sẽ tình nguyện mãi ngủ say.

Chưa bao giờ cậu nhìn thấy Lôi Đức Khải dịu dàng đến thế, hoảng hốt vì ai đến vậy. Hồi tưởng lại những ngày đầu quen nhau, nhớ tới cái tên của mình, Văn Thanh mới nhớ rằng bản thân mình và Lễ Dương có “họ” phát âm giống nhau.

Yên lặng lặp lại tên này, Văn Thanh bật chợt nhận ra một việc, đó là bản thân mình và người này đều là họ Lý. Còn nhớ rõ lúc trước ở câu lạc bộ đêm kia được Lôi Đức Khải chỉ đích danh, rồi anh hỏi cậu những sự tình trong dòng họ, là trùng hợp hay là…
Ngồi trên ghế, Văn Thanh chỉ cảm thấy mình tựa như bị người dùng một chậu nước lạnh dội từ đầu xuống chân, lạnh thấu tim gan.

Nhưng trước sự dịu dàng của Lôi Đức Khải, sự cam kết khẳng định của anh, Văn Thanh dần bình tĩnh lại, và quyết định chờ đợi. Cậu tự an ủi chính mình rằng, dù người Lôi Đức Khải yêu có thể không phải là bản thân mình, nhưng thời gian sẽ dần xóa dần tất cả, khi Lễ Dương trở về bên Khuông Tĩnh, thì Lôi Đức Khải sẽ trở về bên cậu, mọi việc sẽ lại như xưa khi 2 người còn bên nhau.

Yêu Lễ Dương, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ tới việc có được người ấy. Anh bảo đây là tình yêu tương tự như một loại ngưỡng mộ, chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn. Thế nên sau khi để Lễ Dương trở về bên Khuông Tĩnh, Lôi Đức Khải vẫn sẽ là Lôi Đức Khải của một mình Văn Thanh, họ sẽ cùng một chỗ như xưa. Thời gian dài đến vậy, lẽ nào không thể tin tưởng bản mình một cách chậm rãi sẽ thay thế được Lễ Dương sao?
.

Dù như vậy, sự ghen tuông của Lễ Dương đối với tình cảm của anh với Văn Thanh khiến cả 3 rơi vào thế khó xử. Với Văn Thanh, cậu càng ngày càng hoang mang, càng ngày lòng tin của cậu càng bị bào mòn.

Tâm tình của Văn Thanh đang vô cùng phức tạp, cậu rất rõ tính cách Lôi Đức Khải, anh là người nói một không nói hai. Khước từ tình yêu của Lễ Dương, anh chưa từng nghĩ tới sẽ để Lễ Dương lại bên mình. Cậu tin khi Khuông Tĩnh kia xuất hiện, Lôi Đức Khải sẽ thực hiện lời hứa tiễn Lễ Dương đi sau đó trở lại bên cạnh mình. Ấy vậy mà nụ hôn kia là chuyện gì xảy ra? Ánh mắt khiêu khích của Lễ Dương là thế nào? Càng nghĩ càng bất an, cứ luôn cảm thấy được sự tình dần phát triển theo hướng không thể dự tính.

Còn Lôi Đức Khải, anh luôn tự nhắc nhở chính mình rằng Lễ Dương còn nhầm lẫn mình với Khuông Tĩnh, luôn tự nhắc nhở mình rằng hiện giờ Khuông Tĩnh chưa xuất hiện nên Lễ Dương còn phụ thuộc vào mình, đến khi 2 người gặp lại nhau, bản thân sẽ trở lại bên cạnh Văn Thanh và mọi chuyện lại như xưa. Với mỗi hành động thân cận giữa mình với Lễ Dương, với mỗi nụ hôn, anh đều dùng hết sức lực, thành kính kính cẩn.

Lôi Đức Khải chăm chú nhìn khuôn mặt hoàn mỹ không chút tì vết của Lễ Dương, tay đặt lên gương mặt ấy, ngón cái nhẹ nhàng mơn trớn đôi môi dưới sự điều dưỡng hợp lý càng lộ vẻ hồng hào, mỗi lần hôn lên này đôi môi anh đều phải cầu nguyện, khẩn cầu hình phạt mà thần phán cho anh có thể nhiều hơn một ít nữa, là đớn đau hay tử vong cũng được, chỉ cần có thể giảm bớt tội khinh nhờn của bản thân, anh bằng lòng gánh vác.
Mang theo những trĩu nặng ai cũng không hiểu và những tình cảm chôn sâu dưới đáy lòng không dám chạm đến, sợ hãi khi chạm khẽ vào sẽ vỡ tan, Lôi Đức Khải thành kính hôn Lễ Dương, hôn lên giấc mộng của anh.

Còn Lễ Dương, như đã nói ở trước, mình tin rằng khi Lễ Dương hỏi tên Lôi Đức Khải thì cậu đã tỉnh táo, và đến thời điểm này thì mình chắc chắn cậu hoàn toàn rõ ràng rằng người chăm sóc mình là ai, và người mình yêu ở thời điểm này là ai, người quan trọng trong mắt cậu là ai.
Dưới sự bám dính của Lễ Dương, Lôi Đức Khải đành phải lúc nào cũng ở bên cậu. Họ sống như một đôi tình nhân, đắm say trong tình yêu hạnh phúc, quan tâm tới từng cử chỉ sinh hoạt giúp đỡ lẫn nhau.

Mỗi ngày họ đều hôn nhau. Vốn lúc đầu chỉ do mỗi Lễ Dương yêu cầu, nhưng Lôi Đức Khải sau lại đã quen thì chỉ cần một ánh mắt của Lễ Dương chuyển tới thì anh luôn cười mà hôn. Họ còn ngủ chung trên một cái giường, ôm nhau ngủ rồi lại ôm nhau mà tỉnh. Họ sẽ tay trong tay đi trên đường mua đồ, không để ý ánh mắt người bên ngoài. Họ nhìn nhau cười, trong đáy mắt chỉ có lẫn nhau. Trong mắt người ngoài, họ tựa như một cặp tình nhân đang chìm trong tình yêu cuồng nhiệt. Thật đấy, giống hệt môi đôi tình nhân.

Mình tin rằng đọc đến đây không ít bạn sẽ bực mình thay Văn Thanh. Mình cũng vậy thôi bởi mình không thích người đa tình lăng nhăng bắt cá nhiều tay. Nhưng nếu đọc từ đầu truyện, hẳn bạn cũng sẽ tin rằng, trong khung cảnh ấm áp hạnh phúc ấy, thì Lôi Đức Khải chưa bao giờ tin rằng giữa mình và Lễ Dương thực sự là tình yêu. Anh vẫn luôn tự nói với chính mình hoặc có lẽ tự lừa dối chính mình rằng tình cảm của Lễ Dương dành cho anh thực ra chỉ là hư ảo, mà đó thực chất là dành cho Khuông Tĩnh – người yêu cũ của cậu. Anh không dám tin, hay chưa bao giờ dám vọng tưởng vào thứ được gọi là “tình yêu” của Lễ Dương dành cho mình. Thực ra, từ xưa tới nay, anh chưa bao giờ dám mong người ấy liếc mắt tới mình, để ý tới mình, nói chi một thứ xa xỉ như tình yêu. Quá cao xa, anh không dám vọng tưởng. Mà dù có biết Lễ Dương dành tình cảm cho mình thật, có lẽ Lôi Đức Khải cũng không dám đón nhận, bởi lẽ anh luôn tin rằng, người đẹp như Lễ Dương thì nên thuộc về một người hoàn hảo như Khuông Tĩnh, vị trí của cậu vốn nên ở trên cao chứ không phải là ở bên cạnh 1 kẻ hèn kém như anh. Tất cả những thứ anh làm hiện giờ chỉ là tạm thời thay thế Khuông Tĩnh, anh tự coi mình như thế thân. À không, không phải, anh coi mình như người trông nom hộ Lễ Dương, chưa từng có suy nghĩ quá phận hay mạo phạm nào với cậu. Vậy nên, có thể nói, những hành động âu yếm của anh đều là anh làm từ bản năng, đều bởi sợ Lễ Dương đau lòng chứ không phải xuất phát từ ý muốn thay thế Khuông Tĩnh trong lòng Lễ Dương, phản bội Văn Thanh.
.

Những ngày của hạnh phúc luôn ngắn ngủi mà hư ảo làm sao, còn chưa kịp bắt lấy một chút cảm giác chân thật, những sải bước phải rời xa đã yên lặng ngân lên.
Cuối cùng thì Lôi Đức Khải cũng gặp lại Khuông Tĩnh. Biết được rằng Khuông Tĩnh vẫn còn yêu Lễ Dương và sự xa cách giữa 2 người là do người nhà Khuông Tĩnh gây ra, Lôi Đức Khải quyết định đưa Lễ Dương trở lại bên Khuông Tĩnh để 2 người bên nhau như xưa.

Việc anh và Lễ Dương gặp nhau chỉ là tình cờ mà thôi, họ không cần trong chốn tình cờ ấy mà nói lời từ biệt. Anh vô tình chen vào giữa Khuông Tĩnh và Lễ Dương, cũng không cần xuất hiện lần nữa trong tầm mắt họ. Sau khi Lễ Dương trở về bên cạnh Khuông Tĩnh rồi, quan hệ giữa anh và họ sẽ quay về con số không tròn trĩnh.
Khi lái xe trở về, Lôi Đức Khải bị một tia sáng mặt trời len vào xe gây chói mắt, bèn nheo mắt lại. Anh nhoài người tới, nhìn về phía vệt nắng đầu tiên của mùa xuân, mỉm cười.
Năm hai ngàn không trăm linh tám, một tia nắng xuân giúp anh tỉnh lại khỏi cơn ngủ say.

Đọc đến đây mình cũng không biết nên cảm thán thế nào nữa. Nếu Lôi Đức Khải không trở về bên Văn Thanh, mình thấy đau lòng cho Văn Thanh, nhưng nếu Lôi Đức Khải buông tay Lễ Dương, mình càng thấy đau lòng hơn. Bởi mình biết rằng, thứ tình cảm mà Lôi Đức Khải dành cho Văn Thanh chỉ là sự dịu dàng mà không phải là tình yêu đắm say. Đó chỉ là sự yên ổn muốn ở bên nhau mà không phải là sự chấp nhất nồng nhiệt khi ở bên Lễ Dương. Chỉ có Lễ Dương mới mang lại cho Lôi Đức Khải những cảm giác dữ dội ấy. Trở về bên Văn Thanh, tất cả đều không hạnh phúc bởi tại thời điểm này, ai đọc cũng sẽ thấy trái tim của Lễ Dương đã thuộc về Lôi Đức Khải, và Khuông Tĩnh – kẻ đã buông tay Lễ Dương một lần, liệu ai dám đảm bảo rằng hắn sẽ không buông tay lần thứ 2?

*

Biệt ly.
Không phải con đường nào cũng đẹp như một ước mơ
hãy để chúng ta đưa nhau về
trong thương nhớ...
Hãy để chúng ta đưa nhau về
dù là tận xa xôi…

Rời xa Lễ Dương, như đã hứa, Lôi Đức Khải trở về bên Văn Thanh, người luôn mang lại cảm giác bình dị yên ổn cho anh. Chỉ có điều, ai cũng hiểu rằng, có những thứ không thể nào như ngày xưa được nữa. Dù Lôi Đức Khải từ chối trở về bên Lễ Dương mà lựa chọn ở lại bên cạnh Văn Thanh, nhưng điều đó không làm Văn Thanh cảm thấy yên lòng, bởi cậu nhìn thấy trong mắt Lôi Đức Khải những yêu thương say đắm dành cho Lễ Dương.

Lôi Đức Khải trông rất bình tĩnh, sắc trời dần tối đi, trong phòng khách vẫn không bật đèn, thứ ánh sáng huỳnh quang phát ra từ tivi khiến gương mặt anh thật trầm tĩnh. Văn Thanh chưa bao giờ trông thấy Lôi Đức Khải khóc, nhưng chẳng hiểu bằng cách nào, ánh mắt anh khi bị ánh huỳnh quang của tivi chiếu vào khiến người ta cứ cảm thấy được nỗi buồn âm ĩ, tựa như đó là thứ nước mắt anh đã chôn tận đáy lòng lơ đãng mà chảy ra…
Văn Thanh thu hồi tầm mắt lại, tiếp tục rất nhanh mà cắt, nhưng cứ cắt cắt rồi cắt, một giọt lệ rơi xuống trên ngón tay.

Còn chưa kịp phân trần cảm xúc với nhau thì một sự việc đã xảy ra, xé toạc lớp mặt nạ yên bình mỏng manh mà mọi người đang cố giữ lấy, phô bày những gì trần trụi và tình cảm mãnh liệt nhất.
Bắt gặp bưu kiện có chứa chiếc đĩa CD quay cảnh Lễ Dương bị cưỡng hiếp trước kia, Lôi Đức Khải đã quyết định gặp mặt những kẻ đã từng hại Lễ Dương trước kia. Để chấm dứt triệt để chuyện này, cũng đồng thời để trả thù cho Lễ Dương, anh quyết định liều sống chết với những kẻ đó bằng cách tông xe vào xe chúng để xe cả 2 cùng rơi xuống vực. Thậm chí, để hủy đĩa, anh sẵn sàng tự cứa đứt chân mình. Tất cả những hành động của anh đều vô cùng quyết tuyệt, tàn nhẫn với chính bản thân mình, đều chỉ vì một người mang tên Lễ Dương.

Đoạn cuối câu chuyện, Văn Thanh gọi điện cho Lễ Dương đến chăm sóc Lôi Đức Khải và rời đi tìm hạnh phúc của chính bản thân mình.
Cho dù chẳng nỡ chẳng đành rời đi không đặng, biệt ly, đó là nhận ra thời gian của chuyến tàu này không thuộc về mình.

Còn Lôi Đức Khải, sau khi tỉnh dậy, người bên cạnh anh cũng chính là người trong mộng của anh, người mà anh dành cả đời để yêu thương để quan tâm chăm sóc, người mà anh không tiếc cả tính mạng để bảo vệ - Lễ Dương. Hạnh phúc, có lẽ cũng chỉ là như vậy mà thôi.

Giữa ngã tư đường tấp nập kẻ đến người đi, lần thoáng qua gặp gỡ ấy, ai đã khắc ghi trong lòng?
Tình cờ quay đầu ngoái lại, chợt vô tình bắt gặp nhau, là ai đã trao nụ cười?
Sau đó cứ trôi qua như thế, rốt cuộc chẳng thể nào nhớ nổi.
Nhưng mà bạn ơi bạn biết chăng, khoảnh khắc bất ngờ đầy kỳ diệu đó, hoặc bạn hoặc đối phương, có lẽ đó chính là kết quả của năm trăm lần ngoái đầu nhìn nhau nơi kiếp trước.
.


Kết.

Những thoáng qua gặp gỡ là một câu chuyện thật buồn, mình cho là vậy.

Lôi Đức Khải là một nhân vật khiến cho mình gặp rất nhiều mâu thuẫn. Bởi mình vừa ghét vừa thương anh. Đối với mình, anh là một kẻ có tấm lòng lớn quá. Mà thực ra, mình cho rằng, trong thế giới này không tồn tại những người như anh, có thể sẵn sàng vì 1 người không biết mình là ai làm đến mức như vậy. Đối với những kẻ luôn chủ trương “sống trước hết phải vì bản thân mình” như mình thì anh là 1 người mà khiến mình cảm thấy hơi “ảo”. Tuy vậy, anh vẫn là một nhân vật “công” gây dấu ấn sâu đậm trong lòng mình.

Có thể nói rằng, Mạt Hồi đã xây dựng nhân vật Lôi Đức Khải tạo được dấu ấn trong lòng người đọc. Motif chàng trai xuất thân nghèo hèn và đạt được thành công trong cuộc sống thì có nhiều nhưng không như những nhân vật trong truyện khác, tài giỏi xuất chúng, dung mạo tuyệt trần như nào, tất cả những thứ Lôi Đức Khải đạt được đều là do anh nỗ lực cố gắng không ngừng. Từ khi sinh ra và lớn lên, thứ anh không thiếu nhất đó chính là sự nỗ lực bền bỉ, nghị lực phi thường hơn người. Điều đó chính là thứ mà khiến mình rất yêu quý anh.

Bên cạnh đó, thứ tình cảm của anh dành cho Lễ Dương tuy đôi khi sẽ thấy quá nhiều đến mức vô lý, nhưng trên đời nào thiếu kẻ cuồng si bất chấp? Mình tin rằng, tuy không đạt tới cảnh giới như Lôi Đức Khải nhưng vẫn có những người sẵn sàng vì người khác mà làm tất cả.

Trong truyện có 1 chi tiết nâng tầm của anh lên rất nhiều trong lòng mình, đó chính là chi tiết khi anh come out với gia đình. Khi bị cha hỏi tại sao trước không dám công khai mà giờ lại dám anh đã nói “Vì con không muốn gạt mọi người nữa! Cha ơi, như thế khó chịu lắm.” Lôi Đức Khải ngẩng đầu, trong mắt ngập đau thương.” Chỉ một câu  nói ấy thôi khiến mình vô cùng vô cùng cảm động, đồng thời là cảm phục anh. Mình tin rằng, một con người nói ra được câu nói này, sẽ không bao giờ là kẻ ngoại tình dối trá lừa gạt tình cảm, càng không bao giờ là kẻ phụ bạc. Người như thế, làm sao có thể không yêu cơ chứ?


Với nhân vật Văn Thanh, rất nhiều bạn khi đọc xong xót xa cho nhân vật này. Tuy nhiên, khi đọc chương cuối, mình cho rằng, thứ tình cảm của Văn Thanh dành cho Lôi Đức Khải không phải là tình yêu mà là một loại phụ thuộc, quen thuộc. Đó là một thứ tình cảm gần như tình yêu nhưng không phải là tình yêu. Có lẽ Lôi Đức Khải là người đầu tiên “cứu rỗi” Văn Thanh khỏi vũng bùn đó, cũng là người đầu tiên không ngại cậu là 1 cậu trai bao mà thân thiết trò chuyện, cũng chẳng ngại cậu vì vậy mà khinh bỉ coi thường nên thứ tình cảm của Văn Thanh dành cho Lôi Đức Khải thực chất là yêu quý biết ơn nhiều hơn là tình yêu. Nói sao nhỉ, nó là một loại tình cảm dịu êm nhưng thiếu say đắm dữ dội. Ở chương cuối, nhân vật mới “thầy giáo ngoại quốc” xuất hiện – người mà khiến Văn Thanh cười thật sự tự nhiên, điều mà Lôi Đức Khải chưa từng thấy ở Văn Thanh từ trước đến nay, mình cho rằng, nhân vật này mới chính là tình yêu đích thực của Văn Thanh.


Về Lễ Dương, quả thực mình không thích nhân vật này cho lắm. Thực ra mình thấy nhân vật này được tác giả xây dựng hơi quá, nó là kiểu “vạn nhân mê” đó. Xinh đẹp, giỏi giang, gia thế, rồi sau đó gặp trắc trở, xuống dốc, bị tổn thương, gặp được chân tình và được cứu vớt. Motif quá quen thuộc và đối với nhân vật này, mình thấy hơi mờ nhạt. Đọc cả truyện, ấn tượng đọng lại trong mình nhiều nhất đó là nhân vật Lôi Đức Khải và Văn Thanh.

Tuy rằng vốn dĩ ngay từ đầu mình đã không thích nhân vật này, mình vốn ghét kẻ luôn tự cao tự đại mà, nhưng kể ra cũng khó nói, bởi con người là những kẻ nhìn bằng mắt mà, vốn tự nhiên bị 1 người chẳng biết là ai dõi theo mình khắp mọi nơi với ánh mắt si mê đắm đuối, ai thì thích chứ kẻ như mình cũng phát sợ, mà người như Lễ Dương có lẽ cũng đã gặp chuyện đó nhiều, cậu khó chịu là điều đương nhiên.

Những tình huống tiếp theo thì cũng không thể nào trách Lễ Dương được, khi cậu vốn không là người có thể điều khiển được mọi việc. Rất mừng vì cậu đã biết quý trọng Lôi Đức Khải, quý trọng sự chân tình và tình cảm chân thành đắm say của anh dành cho mình, và biết rằng ai thực sự là người tốt với mình, quan trọng với mình. Theo như lời chị Thụy Dương – editor thì truyện này còn có phần 2, mà ở phần 2 này, Lễ Dương sẽ ở bên chăm sóc Lôi Đức Khải, dành trọn tình yêu cho anh, có lẽ, như vậy đã đủ rồi, phải không? Ai đúng ai sai có lẽ cũng không còn quá quan trọng nữa, chỉ cần họ hạnh phúc bên nhau là được.


Về các nhân vật phụ của truyện, nhân vật khiến mình rất rất yêu thích đó là người thầy của Lôi Đức Khải và người cha của anh. Cả 2 đều là 2 người có ơn rất lớn với anh. Một người tận lực dìu dắt anh, 1 người dù cổ hủ truyền thống nhưng luôn biết lắng nghe để tôn trọng anh, yêu thương anh. Phải nói rằng nếu không có 2 con người này thì không thể có Lôi Đức Khải như ngày hôm nay. Còn về phía nhân vật Khuông Tĩnh, vốn dĩ mình đã không thích 1 tẹo nào, đây hẳn là nhân vật phản diện điển hình trong mọi truyện haha :)


Nói chung, Những thoáng qua gặp gỡ là một bộ đam mỹ mà mình nghĩ là nên đọc, dù tình tiết trong truyện mình thừa nhận là nó mang màu sắc cẩu huyết thật :), nhưng ấn tượng về nhân vật Lôi Đức Khải quá lớn khiến mình không thể cầm lòng được. Bên cạnh đó, quyết tâm review cho truyện này không thể không kể đến công sức cực kỳ lớn của chị editor – Thụy Dương. Mình thực sự cực kỳ ấn tượng với cách edit của truyện, cách sử dụng từ ngữ, cách thêm những dòng thơ cực kỳ hợp lý và ý nghĩa, tăng chất “tình” của truyện lên rất nhiều lần. Phải nói rằng, nếu không có chị Thụy Dương, thì mình nghĩ bộ truyện này không thể nào hay được như này luôn á :) (y)


Review Những thoáng qua gặp gỡ. Hết.  23h57 27|1|2017.
Những đoạn trích được lấy từ bản dịch của nhà edit: Nntcm


P.S: Nếu ai đã theo dõi wordpress của mình thì hẳn biết mình đã ngâm dấm review bộ này rất rất lâu. Lúc mình bắt đầu viết review này là vào ngày 4/3/2016, cho tới bây giờ là gần 1 năm rồi. Một năm qua có rất nhiều chuyện đã xảy ra, xấu có tốt có, cuối cùng thì cũng đã hoàn thành được review này (Mình phải cố gắng quyết tâm lắm đó, vì nghĩ nếu không hoàn thành năm nay thì chắc chả bao giờ viết xong =))). Post sau  năm mới vậy thôi chứ mình đã hoàn thành trước năm mới đấy ha ha ♥

Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ, Happy Lunar New Year ♥ Chúc mọi người năm mới vui vẻ, hạnh phúc, thành công  Hẹn gặp mọi người ở những bài viết sau ♥