20 tháng 2, 2016

Review Thế gian đẹp nhất trong làn gió (Nhan Lương Vũ).


Cảnh báo: Review có spoil nội dung.
Xưng hô nhân vật: Phùng Nhất Lộ: được mình gọi là "má Lộ"/ "gã".
Thế gian đẹp nhất trong làn gió là một bộ đam mỹ khá khác so với những bộ đam mỹ mình đã từng đọc. Không giống như một số đam mỹ khác, cũng với bối cảnh “tù ngục” nhưng Thế gian đẹp nhất trong làn gió không nói về sự đấu đá khốc liệt cũng như motif hắc bang tình thù, càng không phải motif đại ca – thú cưng gì đó, mà ở đây, nó chỉ đơn giản nói về sự thay đổi, biến chuyển trong tâm tư, tình cảm, sự cố gắng vươn lên, nỗ lực không ngừng của những con người đã từng phạm sai lầm, đang trả giá và muốn thay đổi để làm lại cuộc đời. Bên cạnh đó, thay vì nhấn mạnh về tình cảm yêu đương hay những khúc mắc hiểu lầm trong tình cảm thì Thế gian đẹp nhất trong làn gió lại nhấn mạnh về tình người. Thực vậy, cả phần I và phần II, đều nói về sự đùm bọc thương yêu lẫn nhau, bao dung che chở nhau của những kẻ dường như dưới đáy xã hội, họ cùng nhau trải qua những khổ cực, vất vả, vì nhau mà cố gắng, cùng nhau lần nữa “làm người”.
.
Thế gian đẹp nhất trong làn gió xoay quanh 5 nhân vật chính cũng là 5 thành viên trong cùng 1 phòng giam: Phùng Nhất Lộ, Hoa Điêu hay còn gọi là Hoa Hoa, Dung Khải, Chu Thành và Kim Đại Phúc và 1 nhân vật phụ quản ngục Du Khinh Chu. Thay vì review chi tiết theo từng tình tiết trong truyện như những review đam mỹ trước, ở review lần này, mình sẽ review về từng nhân vật.
Nói về nhân vật Phùng Nhất Lộ, nếu như ban đầu đối với mình, Phùng Nhất Lộ thực sự là một kẻ hay sĩ diện, bồng bột thích làm việc theo cảm xúc mà bất chấp hậu quả, thì càng ngày về sau mình càng thích một Phùng Nhất Lộ bao đồng, lo cho người khác còn hơn bản thân mình, luôn muốn kéo những người khác tốt lên theo mình, trượng nghĩa và chân thành.
Sự “thích coi việc người khác làm việc của mình”, hay “không chịu được những chuyện trướng tai gai mắt diễn ra ngay trước mắt mình” đã khiến Phùng Nhất Lộ không kiềm chế được bản thân mà quan tâm, tự giác chăm sóc tới những người chịu khó khăn ức hiếp. Cũng bởi vậy nên mà bạn đọc hay gọi gã là “má Lộ”. Biệt danh này thật sự vô cùng hợp lý với gã, bởi gã đích thực là kẻ chứng kiến người khác chịu ức hiếp thì cảm thấy khó chịu, không yên lòng, muốn giành lại công bằng cho đối phương hay ít nhất là muốn đối phương vùng lên phản kháng. Không phải giống như 1 số kẻ chỉ mở mồm lương thiện là giỏi, thùng rỗng kêu to, sự quan tâm của gã xuất phát từ tận tâm và được kiểm chứng bằng hành động cụ thể. Ngay từ mở đầu truyện, gã đã vì Dưa hấu – 1 nhân vật cùng nhà tù phải chịu nhiều ức hiếp, bị đánh đập bị bắt nạt mà tức giận, thậm chí vì cậu ta mà đề nghị với giám ngục chuyển cậu ta tới phòng giam của mình, hoặc mặc dù rất ghét việc Dưa hấu khóc lóc nhưng gã không vì thế mà khinh bỉ bỏ mặc, mà đã động viên và khích lệ Dưa hấu phải biết cách chống trả biết cách tự vệ, tự bảo vệ lấy bản thân mình. Những hành động của gã đã khiến mình vô cùng cảm động, bởi nó không chỉ là sự đồng cảm giữa những kẻ cùng hoàn cảnh ngục tù, mà là sự chia sẻ muốn bao bọc đùm bọc những kẻ yếu thế hơn mình, muốn giúp họ sống tử tế tốt đẹp hơn.
Tất nhiên không phải ngay lập tức má Lộ thích nghi với hoàn cảnh ngục tù của bản thân, như bao kẻ rơi vào cảnh ngục tù khác, gã cũng ngao ngán cũng chán chường cảnh ngục tù tối tăm bức bối chật hẹp, cũng khát khao tự do, cũng muốn ung dung tự tại không bị ai quản thúc, gã cũng phẫn nộ cũng phát tiết để rồi bị biệt giam. Nó là những phản ứng tự nhiên, và ai cũng phải trải qua, nhưng không vì những cảm xúc tiêu cực đó mà gã buông xuôi cuộc sống của bản thân, buông xuôi khát khao được giảm án tù được tự do sớm, không vì hoàn cảnh mà trút giận lên người khác, đối xử không ra gì với người khác. Việc má Lộ dần dần thích nghi với hoàn cảnh hiện tại, dần coi phòng giam của mình như một “căn nhà”, tuy “căn nhà” đó chỉ là tạm bợ, và gã thực lòng rất muốn thoát càng sớm càng tốt ra khỏi nó, nhưng trong thời gian sống trong đó, gã cũng phải sống cho tử tế, đó là điều mình vô cùng yêu thích ở nhân vật Phùng Nhất Lộ này.
Tình cảm của má Lộ và Hoa Điêu chính là tình cảm sáng nhất truyện. Tất nhiên, nếu không đọc đến cuối quyển 2, mình vẫn luôn yêu thích thứ tình cảm má Lộ dành cho Hoa Hoa. Ấm áp, dịu dàng, mạnh mẽ bao bọc chở che. Mặc dù Hoa Hoa có thể không cần thứ tình cảm đó ở gã, nhưng gã vẫn cho mà không cần Hoa Hoa trả ơn hay đáp lại. Gã thực sự coi Hoa Hoa như em trai ruột thịt của mình, đứa em để gã chiều chuộng, nâng niu, thương yêu săn sóc, dạy bảo bao bọc.
Bên cạnh đó, đối với mình, má Lộ cũng là người chịu kham chịu khó, dễ mềm lòng, không bao giờ nỡ đẩy người khác vào cảnh cùng đường tuyệt lộ và là người trọng tình nghĩa, có trên có dưới biết “uống nước nhớ nguồn”. Ví như khi má Lộ ra tù, dù căn nhà của gã bị người khác chiếm để ở, gã cũng vì họ là người thân duy nhất còn lại của gã, vì họ đã thay gã chăm sóc cho cha mình mà không tuyệt tình chiếm lại nhà dù gã hoàn toàn có thể, vẫn chấp nhận cho họ thời gian để sắp xếp mọi việc. Hay như dù căm ghét họ đến thế nào đi chăng nữa, gã vẫn rất rõ việc họ có ơn với mình, rằng gã không thể cứ thế mà phủi sạch tay như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Và dù đối với một người dượng không quyền không thế không mặt không mũi, gã vẫn kính trọng vẫn cư xử có trên có dưới vì người ấy đã từng tốt với gã, đã từng yêu thương gã. Và việc trong lúc gã tay trắng chẳng có gì hết, nhưng gã vẫn một mực lo cho người đã từng ở chung phòng giam nhưng không quá thân thiết với mình là Dung Khải, coi cậu ta như em trai của mình, lo cho cậu ta cái ăn cái mặc, giải quyết phiền phức cho cậu ta, vì cuộc sống của mình và cậu ta mà chịu kham chịu khổ, không ngại ngần giúp cậu ta không đi lại vào vết xe đổ cũ năm nào cũng khiến mình vô cùng yêu thích cảm động. Thử hỏi trên đời này, có mấy người làm được những điều như vậy? Người dư dả giàu có giúp đỡ người khác đã là một điều tốt, đáng quý, nhưng ở đây một kẻ tay trắng cũng mới ra tù chẳng có gì để đảm bảo cuộc sống, nhưng vẫn sẵn sàng đứng ra để làm chỗ dựa cho một kẻ khác, thì còn đáng quý biết bao nhiêu? Đó là thứ tình cảm đùm bọc, nương tựa vào nhau, cùng nhau cố gắng phấn đấu để có một tương lai tốt đẹp hơn. Nhiều người nói gã là ngu ngốc, là rước việc vào thâm ôm rơm rặm bụng, nhưng mình không cho là như vậy. Với mình, mọi hành động của gã chỉ là tuân theo đúng bản năng và khát vọng mong muốn của bản thân mà thôi. Những việc tốt gã làm không hề gượng ép hay phải gồng mình lên để tỏ vẻ tốt bụng cho ai khen, chỉ là gã muốn thế, nếu không làm vậy thì gã không an lòng, không thoải mái. Phùng Nhất Lộ, thực sự là một kẻ trọng tình trọng nghĩa, và là một kẻ tốt từ tận xương tủy.
Nói về nhân vật Hoa Điêu hay còn gọi là Hoa Hoa, nếu như má Lộ là dạng tình cảm ban phát khắp nơi, ai ai cũng quan tâm thì Hoa Hoa lại là thuộc dạng khác, chỉ dành tình cảm cho những ai đặc biệt với mình, và đã dành tình cảm cho ai thì sẵn sàng làm tất cả những điều bản thân có thể cho người đó, không nề hà không hối hận, sẵn sàng hy sinh mình vì đối phương. Cậu thật sự là dạng người dữ dội trong tình cảm, nồng nhiệt bao nhiêu thì cũng quyết tuyệt bấy nhiêu.
Như khi ban đầu, bởi vì ghét sự thương hại của người khác và coi hành động thương xót của má Lộ với mình cũng như hành động cười nhạo cho khiếm khuyết “câm” của mình mà Hoa Hoa đã bướng bỉnh phản kháng sự gần gũi thân thiện của má Lộ, thậm chí còn vô cùng tức giận, không ngừng tạt nước lạnh vào sự ấm áp gần gũi của gã, khiến cho mồi lửa ấm áp là gã cũng phải tàn lụi nguội lạnh thì sau đó, khi nhận ra và dần tiếp nhận sự chân thành của gã đối với mình, thì cậu lại sẵn lòng làm tất cả những điều có thể làm cho gã. Như khi ở trong tù ngoài việc an ủi giúp đỡ má bằng tinh thần thì ra tù, cậu sẵn sàng thay gã nhận việc nặng vào bản thân, mong muốn bản thân mình ngày càng mạnh hơn nữa để có thể giúp đỡ gã, bảo vệ gã, và đáp lại những gì gã đã làm cho mình. Để rồi khi nhận ra tình cảm của mình với gã không đơn thuần chỉ là tình cảm anh em, mà là tình yêu thì cậu cũng không muốn giấu giếm hay chính xác hơn là cậu không thể giấu giếm nổi, để rồi khi bị từ chối hay bị cự tuyệt thì cậu cũng vì không muốn đối phương khó xử mà rời đi đầy quyết tuyệt, nhưng rồi cũng lại vì một chữ “nhớ” của đối phương mà quay lại.
Đối với mình, nhân vật Hoa Điêu này thực sự là một kẻ thẳng thắn trong tình cảm. Thứ tình cảm của cậu vô cùng trong sáng, chân thành và mạnh mẽ. Cậu y như một đứa trẻ, yêu ai thương ai thì dốc hết thứ mình có cho họ, sẵn sàng cố hết sức làm những điều tốt đẹp nhất cho đối phương. Tình cảm của cậu không dành cho nhiều người nhưng nếu đã dành cho ai thì vô cùng sâu nặng.
Bên cạnh đó, điều khiến mình yêu thích nhân vật Hoa Điêu này nhiều hơn chính là bởi sự kiên cường và có trách nhiệm với chính mình của cậu. Không giống như một số người khiếm khuyết sẽ dựa vào khuyết điểm của mình mà mong được người khác coi trọng hơn hay đối xử tốt hơn hay có những ưu tiên, ở đây Hoa Điêu thực sự còn sợ cái sự “ưu tiên” đó. Cậu muốn mình được đối xử như những người bình thường khác, cậu muốn tự lực cánh sinh, muốn được người khác đối xử công bằng như những gì cậu cố gắng chứ không cần ai thiên vị cậu cả. Điều đó cũng là điều khiến mình không chỉ yêu quý mà còn nể phục, bởi nếu không phải kẻ có bản lĩnh hay ý chí thì không thể nào làm được như vậy.
Đối với nhân vật Dung Khải, mình coi đây là một cậu bé. Cậu là một kẻ nhìn qua thì vô cùng nhiều chuyện, lúc bàng quan dửng dưng đến tàn nhẫn, lúc lại hay xen vào chuyện người khác, vô cùng vô duyên hay nổi điên khó chiều. Nhưng thực ra sâu thẳm bên trong cậu cũng là một kẻ nhạy cảm, biết suy nghĩ và biết lo toan. Tuy đôi lúc độc mồm độc miệng nhưng thực sự, cậu không phải là kẻ nhẫn tâm và là dạng khẩu xà tâm Phật. Bên cạnh đó, Dung Khải còn là kẻ thông minh, biết tính toán, dù đôi khi thứ thông minh của cậu thuộc dạng “khôn lỏi”.
Nói về Chu Thành, một nhân vật mà mình nghĩ là khó nắm bắt nhất truyện. Kẻ có thể cười ngay giây trước nhưng lạnh mặt ngay giây sau, điên cuồng phút trước nhưng phút sau lại thản nhiên như chưa có gì xảy ra. Đối với mình, Chu Thành là kẻ hiểu đời, thông minh và nắm bắt bao quát mọi chuyện tốt. Hắn không phải là kẻ bàng quan với mọi chuyện, trước mọi thứ hắn luôn có những phân tích và nhìn nhận nhất định, nhưng tuyệt nhiên hắn không phải là kẻ chủ động với mọi thứ. Người ta tìm đến hắn giúp đỡ, hắn giúp được thì sẽ sẵn lòng giúp chứ sẽ không phải là kẻ tự chìa tay ra trước. Sự tinh tế trong việc nhìn nhận vấn đề và sự phân tích sắc sảo, có thể cầm lên được cũng buông xuống được, tỉnh táo và bình tĩnh đối với sự thăng trầm của cuộc sống hay những khó khăn luôn là điều mà mình cảm thấy đáng nể.
Còn nói về Kim Đại Phúc, mình cho rằng đây là nhân vật còn mờ hơn cả nhân vật phụ là quản giáo Du Khinh Chu. Thật sự, Kim Đại Phúc không để lại nhiều ấn tượng cho mình. Đối với mình, hắn ta chỉ đơn thuần là một kẻ to xác, không hay quan tâm tới mọi thứ, suy nghĩ không sâu sắc cũng không chu toàn, là kẻ sống thích nghi với hoàn cảnh tới nỗi quên mất rằng thứ hoàn cảnh của mình chỉ là “tạm bợ”, không có chí tiến thủ cũng như suy nghĩ muốn thay đổi cuộc sống thực sự của bản thân, và đôi khi còn hành động nông nổi bốc đồng.
Du Khinh Chu là một nhân vật phụ mà mình khá yêu thích. Không giống như những quản ngục mặt mày bặm trợn, tìm mọi cách để bòn rút để đánh đập bóc lột tàn nhẫn cười đùa trên nỗi đau của người khác như một số bộ đam mỹ lấy bối cảnh “ngục tù” khác, ở đây Du Khinh Chu đích thực là một kẻ khẩu xà tâm Phật. Hắn là kẻ không nói nhiều nhưng luôn bao quát quan tâm tới mọi người. Như việc dù hắn chẳng hề hé răng lấy một tiếng thậm chí còn thái độ “chẳng thèm quan tâm” nhưng lại cử y sĩ tới xem vết thương cho Dưa hấu khi cậu bị thương do bị người khác đánh đập, hay như việc hắn vì chuyện Hoa Hoa bị bắt nạt mà ra lệnh mọi người trong thời gian nghỉ ngơi hóng mát phải ở sân thể dục để cho những kẻ bắt nạt Hoa Điêu không thể tìm đến cậu. Tất cả từng hành động của Du Khinh Chu khiến mình hiểu rằng, hắn không coi những người trong tù như “tội phạm” mà cũng coi họ như “con người”.
Thế gian đẹp nhất trong làn gió có nhiều chi tiết “đắt”, gây chấn động một người đọc như mình. Mình sẽ liệt kê qua vài chi tiết để lại ấn tượng với mình.
Như chi tiết Lý Trùng Sinh – một kẻ phạm tội tàng trữ chất gây nghiện bị phạt mười một năm tù, những tưởng ra tù muốn cải tà quy chính ai dè, khi hỏi về thứ muốn làm nhất sau khi ra tù là gì, điều hắn muốn lại là “Hít một hơi, xong lại hít thêm một hơi, quá đã!”.
"Lý Trùng Sinh làm tôi ghê tởm, ghê tởm hoàn toàn.
Hôm trước hắn nói với tôi, cha mẹ hắn sắp tám mươi tuổi, gần đất xa trời rồi, chẳng biết có chờ được tới khi hắn ra tù không, hôm qua hắn nói với tôi, lúc hắn vào đây, con trai mới một tuổi, từ đó vợ hắn không hề đưa con tới thăm, phỏng chừng bây giờ đứa nhỏ cũng chẳng nhận ra hắn nữa, rồi đến hôm nay hắn nói với tôi, chuyện hắn muốn làm nhất sau khi rời khỏi đây chính là hít thêm một hơi nữa.
Tôi nghĩ, nếu tôi là cha mẹ hắn, biết tương lai hắn sẽ biến thành thế này, thì chẳng bằng bóp chết hắn từ khi mới sinh ra.
Trùng Sinh, cái tên thật hay, tiếc rằng gắn với súc sinh như vậy, cuối cùng lại chỉ thành một trò hề."
Đó chính là hình ảnh của những kẻ đã phạm tội nhưng không hề có ý thức hối cải về những việc mình đã làm, thậm chí còn không hề nghĩ rằng việc mình đã từng làm là sai lầm mà còn muốn kéo dài, đi tiếp con đường tội lỗi ấy. Họ không hề nhận thức được rằng, không chỉ họ phải chịu trách nhiệm về những tội lỗi của mình, mà những người thân của họ - những người yêu thương máu thịt với họ cũng đang phải chịu đựng những hậu quả do họ gây ra, đang từng ngày lo lắng quan tâm tới họ, mong họ sớm ra tù để được lần nữa làm người. Vậy mà, họ lại từ bỏ cái quyền “làm người” ấy để quay lại với cuộc sống tội lỗi sai trái của mình, đang tâm vứt bỏ hy vọng của những người thân của họ, đang tâm vứt bỏ lương tâm của chính mình. Họ, không chỉ vô trách nhiệm với người thân của họ, mà còn là vô trách nhiệm với chính bản thân mình.
Như chi tiết khi Phùng Nhất Lộ hỏi mọi người trong nhà giam về Hoa Điêu, thì ngoài việc mọi người biết cậu bị câm thì chẳng ai biết cậu tròn méo thế nào. Việc đấy đã khiến gã chân chính nhận ra rằng, nếu như một ngày đột nhiên Hoa Điêu biến mất, thì có lẽ sẽ chẳng ai phát hiện ra, vì thật sự, dường như ngoài gã ra thì chẳng ai quan tâm cả. Mọi người chỉ chăm chăm làm việc của bản thân họ, không hề quan tâm tới những người xung quanh, hay rằng đối với họ, ở trong này, sống bình an lo được cho bản thân mình đã là tốt lắm rồi. Trong hoàn cảnh như nhà tù, thì việc quan tâm tới người khác dường như là điều xa xỉ, mà đối với một người hay thu mình như Hoa Điêu thì việc ai đó để ý đến cậu càng khó khăn hơn hay thậm chí là không tưởng. Nó khiến mình cảm thấy vô cùng xót xa, nhưng cũng nhận ra đó là sự thực tàn nhẫn của xã hội này, nếu như con người không cố gắng khẳng định sự tồn tại của bản thân, thì sớm hay muộn cũng bị xã hội bỏ rơi quên lãng. Xã hội này, không phải ai cũng như má Lộ, mà đa phần vốn là những kẻ bàng quan và lạnh lùng lãnh đạm với mọi thứ.
Như chi tiết Hoa Hoa bị bắt nạt, khi má Lộ dẫn cậu đến trình bày với Du Khinh Chu, hắn đã nói một câu mà mình cho rằng vô cùng thấm thía:
“Học sinh tiểu học còn như thế, huống chi là nơi này,” Du Khinh Chu thôi cười, nhìn thẳng vào mắt tôi, “Vừa nãy cậu hỏi có phải bị câm là đáng bị bắt nạt không, tôi nói cho cậu biết, hôm nay tôi xử lý ba tên, ngày mai lại có ba tên khác, đó là dục vọng của con người, cậu không kiểm soát được.”
Thực ra trong cái xã hội này không có cái gọi là “đáng bị bắt nạt” hay “không đáng bị bắt nạt”. Thế giới này vốn dĩ đã không công bằng, cá lớn nuốt cá bé, nếu bạn yếu thế hơn thì bạn sẽ bị nuốt chửng, ở đâu cũng vậy, ở hoàn cảnh nào cũng thế không có ngoại lệ. Bên cạnh đó, chi tiết này làm mình liên tưởng đến “thí nghiệm tâm lý ghê rợn nhất lịch sử”* rằng “khi tự cho rằng bản thân không phải chịu trách nhiệm thì con người có thể gây ra những hành động độc ác, gây tổn thương đến người khác dù biết rằng chúng trái với niềm tin và đạo đức.”, mà ở đây khi thấy rằng những kẻ bắt nạt Hoa Hoa không phải phạm tội thì những kẻ khác cũng kéo theo bắt nạt cậu, dù rằng, họ chẳng hề có thù oán gì với cậu, chỉ để thỏa mãn cái dục vọng tội ác trong lòng họ.
Như chi tiết cha của Phùng Nhất Lộ mất và lời trăn trối cuối cùng của ông cũng khiến mình rất xúc động. “Ảnh nói ảnh cũng chẳng dám hi vọng sau này mày hối cải làm lại cuộc đời, chỉ cần mày không gây tội ác đến nỗi bị xử bắn là được, cứ bình an là tốt lắm rồi.” Cả một đời người, không trông mong phú quý giàu sang, chỉ mong có thể bình an cứ thế sống hết quãng đời còn lại. Lời trăn trối của cha Phùng Nhất Lộ vừa thể hiện sự mất hết hy vọng vào gã, nhưng cũng vẫn thể hiện sự yêu thương lo lắng đến cuối đời của cha gã dành cho gã.
Mất đi rồi mới biết trân trọng, còn đang được mẹ cha lo ăn lo uống, quan tâm yêu thương thì không biết quý trọng, đôi khi còn bàng quan với những lời khuyên răn của mẹ cha, đến khi mất đi mới biết những lời đó thấm thía ra sao, muốn nghe cũng chẳng thể nghe nữa, đã mất đi mãi mãi rồi.
Cũng ở chi tiết này, từ cách mọi người tinh tế tế nhị không nhắc tới việc mất cha với gã, hay việc mọi người mặc cho gã gào thét điên cuồng để giải tỏa làm ồn ào ảnh hưởng đến người khác cũng không ngăn cản khiến cho mình hiểu rằng, trong hoàn cảnh ngục tù ấy cũng có sự cảm thông, sự chia sẻ hay thấu hiểu.
Như chi tiết vụ sạt núi lở đất, chỉ trong một vài phút đã thiệt mạng hàng trăm ngàn người đã khiến cho Phùng Nhất Lộ cũng như các bạn tù của gã càng thêm thấm thía cái sự ngắn ngủi của đời người, cũng thấm thía rằng từng ấy năm mình trải qua vậy mà đã lãng phí cả.
"Lần đầu tiên tôi cảm thấy đời mình lãng phí, bình an mà sống khó khăn biết bao nhiêu, ấy thế mà tôi đã lãng phí ba mươi năm rồi!"
Ngày hôm nay còn cười nhưng có lẽ ngày mai đã chết. Chẳng ai biết trước được tương lai, vậy nên còn sống được ngày nào, phải biết trân trọng ngày đó.
Như chi tiết Chu Thành – một kẻ tri thức từ trong ra ngoài đến nhập cuộc với Phùng Nhất Lộ, tâm sự của hắn ta về cái sự khó khăn làm lại từ đầu của những người đã từng phạm sai lầm, tù tội.
“ Bọn họ ra tù, muốn làm người tốt, muốn được đối xử công bằng nhưng không thể, họ buộc phải đối diện với sự thật, tìm cách giẫm qua nó rồi tiến về phía trước.”
Dù cố gắng quên đi quá khứ thế nào, thì xã hội đối với họ vẫn là nhẫn tâm không khoan dung, họ buộc phải chấp nhận đối diện dung nạp nó, dũng cảm giẫm lên nó để bước về phía trước, dù khởi đầu có chậm hơn ai đó, có ngặt nghèo khó khăn hơn ai đó, nhưng còn hơn là bỏ cuộc.
Kết.
Thế gian đẹp nhất trong làn gió thật sự là một đam mỹ đáng đọc. Thật sự khi đọc một vài chương đầu, mình đã vô cùng ngạc nhiên bởi tiết tấu có phần hơi chậm và bình thản của truyện, nhưng càng đọc càng bị cuốn hút, càng bị tình tiết truyện dẫn dắt. Truyện không có quá nhiều cao trào, cũng không có những sóng gió dữ dội, nhưng sự chậm rãi bình ổn của nó lại khiến từng câu từng chữ như thấm vào lòng người đọc, khiến kẻ như mình cứ thế mà xúc động, mà rơi nước mắt vì truyện. Tình cảm trong truyện cũng được triển khai một cách từ tốn nhưng không hề rề rà, vô cùng hợp lý, nó là một quá trình đi từ nghi ngờ đến thử thách đến tin tưởng, vậy nên nó mang tính bền vững, chứ không phải kiểu ăn xổi ở thì hay chớp giật sét đánh.
Bản thân mình cho rằng, Thế gian đẹp nhất trong làn gió ấn tượng không bởi vì tình yêu (được nói nhiều ở trong phần 2 của truyện) mà nó ấn tượng bởi tình người, bởi những triết lý bình dị của cuộc sống được ẩn chứa trong đó. Sức sống của truyện được tạo nên từ sự mạnh mẽ bền bỉ của những nhân vật trong truyện, từ sự đoàn kết gắn bó yêu thương đùm bọc giữa những thành viên trong phòng giam số 17, đến sự kiên cường không vì nghịch cảnh mà bỏ cuộc của họ. Dù trong hoàn cảnh ngục tù, chịu đối xử khắc nghiệt, họ vẫn không bị đồng hóa, không coi mình như những tù nhân, họ vẫn nhận thức được giá trị bản thân mình, biết mình đang là “con người”, xứng đáng được sống tử tế, xứng đáng được cố gắng được làm lại cuộc đời. Dù cho khó khăn đến đâu vẫn ngang nhiên mà đối mặt, dù xã hội có tàn nhẫn họ vẫn cứng cáp chịu đựng, bản lĩnh vượt qua để rồi khổ tận cam lai, có được những thành quả xứng đáng với nỗ lực của họ.
Truyện không có quá nhiều nhân vật nhưng đã đủ để gây ấn tượng và ghi nhớ, từng nhân vật có cá tính rõ ràng, tâm lý nhân vật logic, nhất quán, bên cạnh đó nhân vật nào cũng đều có nét đáng yêu hay đáng ghét riêng, và tồn tại trong bản thân họ đều có những góc khuất của bản thân, thứ “yếu mềm” và “mạnh mẽ” cùng tồn tại song song trong con người họ khiến họ trở nên sống động và chân thực.
Nói về bản dịch thì thôi khỏi nói về sự yêu thích của mình dành cho người dịch haha :)) Bản dịch thực sự tâm huyết, câu từ trau chuốt đẹp đẽ, hành văn logic, giản dị không hoa mỹ nhưng vẫn lột tả đầy đủ tình cảm trong truyện, chú thích rõ ràng đầy đủ. Qua những bình luận, mình cảm thấy người dịch thật sự đã đặt “tâm” của mình vào đây, đặt cái “tình” của mình vào trong từng nhân vật trong truyện.
Mình tin rằng Thế gian đẹp nhất trong làn gió phù hợp với những bạn yêu thích sự chân thực, giản dị và thích những gì gắn liền với cuộc sống này. Bởi nếu bạn mong chờ một điều gì đó dữ dội hay sóng to gió lớn hay tình cảm yêu đương sống chết ngược tới ngược lui thì mình nghĩ Thế gian đẹp nhất trong làn gió sẽ không thể thỏa mãn bạn, nhưng nếu bạn chờ đợi ở 1 tác phẩm có thể từ từ khiến bạn cảm động vì những tình cảm vô cùng đời thường, từ những khát khao bình dị của cuộc sống thì mình nghĩ Thế gian đẹp nhất trong làn gió sẽ là 1 lựa chọn tuyệt đối với bạn. Hãy đọc thử rồi cho mình cảm nhận của bạn nhé ♥
Review Thế gian đẹp nhất trong làn gió. Hết. 20|2|2016.
Tất cả các trích đoạn in nghiêng đều được dẫn từ nhà edit: Fangsui Fan.

* Thí nghiệm tâm lý ghê rợn nhất lịch sử: xem thêm ở đây.
P.S: Mình không review về phần II nhiều cũng như về tình yêu của Hoa Điêu với má Lộ nhiều vì thực sự nếu nói về nó thì mình sẽ nổi khùng lên và thứ tình cảm mình dành cho má Lộ sẽ đổ xuống sông xuống biển mất. Phải thực sự nói rằng, mình cho là má Lộ là một kẻ vô cùng đáng quý trong tình người nhưng lại là kẻ xuẩn ngốc thậm chí đớn hèn trong tình yêu. Chỉ riêng việc gã không cho em Hoa Hoa bày tỏ tình cảm mà đã vội chặn họng em đã khiến mình đủ thất vọng rồi sau này còn thêm vài chi tiết nữa khiến mình hộc máu vì tức. Nhưng dù ra sao, mình nghĩ bạn vẫn nên đọc đến hết truyện, bởi ngoại trừ 1 vài chỗ tức chết vì má Lộ ra thì cả quyển 2 nói về sự nỗ lực vươn lên của những thành viên nhà giam số 17 (trừ Kim Đại Phúc) và tình yêu vô cùng mãnh liệt, đáng trân trọng của Hoa Điêu, rất rất đáng đọc :D