Có lẽ, khi bạn nhìn thấy bộ đam mỹ này, bạn sẽ cảm thấy hơi hoảng hốt bởi vì… tên của nó. 15P, 7H, 6SM, nghe tưởng rất ghê gớm, nhưng nếu bạn liều mình gạt bỏ sự ghê gớm ấy, thử khám phá nội dung bên trong, thì sẽ ngỡ ngàng ngạc nhiên bởi thứ tình cảm dịu dàng trong veo mà vẫn không mất đi sự đậm đà của 2 nhân vật chính.
Tựa như tiêu đề, tác giả chia tác phẩm thành 3 phần chính, 14P, 7H, 6SM và 1 P cuối cùng, mỗi phần tựa như một bước chuyển trong tình cảm, từ quen biết đau đớn đến ngọt ngào đậm sâu đến gắn kết chẳng thể chia lìa.
Một ngôi sao nhỏ bé đem lòng thương nhớ một hành tinh rực rỡ. Một con người tầm thường lặng lẽ đem lòng yêu thương một ngôi sao nổi tiếng. Khoảng cách tựa như chẳng thể với tới, thứ tình yêu đơn phương chỉ có thể cứ thế mà giấu giếm trong lòng, lặng lặng lẽ lẽ đứng một bên nhìn ngắm tưởng niệm đối phương. Đó chính là thứ tình cảm đầy đau đớn của nhân vật “tôi” trong truyện.
Giọng văn của tác giả rất rất dịu dàng, bình thản, nhưng chính điều đó lại mang đến chiều sâu cho truyện. Ngôi kể thứ nhất, càng làm cho nội tâm nhân vật chính thêm rõ nét, cũng đồng thời làm cho bản thân người đọc (là mình) càng thêm cảm động.
Tựa như tự sự, nhân vật chính cứ thế điềm điềm đạm đạm mà kể lại cuộc gặp gỡ tình cờ của mình với ngôi sao kia, việc mình trở thành trợ lý của ngôi sao ấy, cũng rất dịu dàng thản nhiên thừa nhận thứ tình yêu sét đánh ấy, cũng dường như rất thản nhiên mà nói với chính mình, thứ tình yêu ấy dường như đã biết là vô vọng, nhưng vẫn như một con thiêu thân liều mình mà lao vào.
Này, chờ đến ngày bạn lâm vào tình cảnh giống tôi, rơi vào chuyện tình ái mà bản thân ngay từ đầu đã biết rõ là vô vọng, nhớ đi tìm tôi, chúng ta cùng hát một bản tình ca buồn. Nhớ đấy, người anh em.
.
Là trợ lý của người đó, có lẽ đó vừa là niềm vui vừa là niềm hạnh phúc với cậu. Luôn theo sát cận kề người đó, nhưng dường như đứng gần đến vậy mà khoảng cách lại quá đỗi xa xôi. Tuy ngay cạnh nhau mà vẫn chẳng thể chạm tới được. Nỗi đau khổ cô đơn bủa vây gặm nhấm trái tim cậu hằng ngày. Ngỡ là, chỉ cần ở cạnh người ấy là đủ, nhưng, vẫn là, không kìm nổi chút hy vọng mỏng manh, không kìm nổi chút khát khao. Có lẽ vẫn còn cơ hội. Có lẽ…
Có phải chính bởi sự hy vọng ấy, hay khát khao được gần gũi bên người ấy, được người ấy yêu thương nhiều đến vậy nên nhân vật “tôi” đã gần như không suy nghĩ mà gật đầu khi người ấy đề nghị bản thân cậu trở thành người yêu “thử” để lấy cảm xúc diễn phim?
Tôi không biết người đó định nghĩa hai chữ này như thế nào.
Người đó sở dĩ tìm đến tôi, chắc chắn là vì muốn “thể nghiệm cuộc sống”. Người đó ích kỷ đúng không? Hẳn rồi.
Còn tôi vì quá vui sướng mà cứ như vậy một phát đồng ý luôn, thì nên lấy từ gì để hình dung? Ngu ngốc.
Đây là từ chính xác nhất.
Không biết việc đồng ý “thử” ấy là sai lầm hay là đúng đắn, khi mà bản thân cậu ngày càng rơi vào hố sâu tình cảm không thể quay đầu. Khi mà hy vọng của cậu ngày càng lớn dần, khi mà dường như chính cậu cũng không còn biết đâu là “thật”, là “giả”. Khi mà tuy luôn tự nhủ với mình tất cả chỉ là thứ hy vọng xa vời, nhưng vẫn không thể len lén mà hy vọng một chút, một chút.
Thật sự thì bản thân mình luôn cho rằng những người biết sai mà còn làm, mà còn đâm lao theo lao thật sự rất mâu thuẫn và đau khổ. Không giống như những người không biết gì mà cứ dấn thân mà làm, họ là những người hiểu rõ rằng không nên, hiểu rõ rằng không đúng, nhưng vì tình cảm quá lớn nên vẫn làm. Ngoài cả sự mâu thuẫn ấy ra thì sự giằng xé giữa sự tỉnh táo của lý trí và ngọt ngào cay đắng của tình cảm, sự tự nghi ngờ càng làm cho họ khổ sở hơn. Nhân vật “tôi” ở trong đây có khi nào trải qua những giây phút như vậy?
Bên cạnh sự đau khổ ấy, thì không biết nên nói họ là người ngu ngốc hay dũng cảm nữa. Sống vì những giây phút hạnh phúc ngắn ngủi ấy còn hơn là chẳng bao giờ có, vờ ngu ngốc vờ tự huyễn hoặc mình với thứ tình cảm “một mình” ấy, nhưng lại cũng rất mạnh mẽ để chấp nhận kết cục tàn nhẫn, lại rất cố chấp để “liều mình” cho một lần đắm say, sự bất chấp ấy khiến cho bản thân mình vừa cảm thấy khâm phục, nhưng lại vừa cảm thấy thương cảm.
.
Mộng đẹp bao nhiêu cũng phải tỉnh lại. Hy vọng càng lớn thất vọng càng nhiều.Tình cờ nghe được cuộc trò chuyện của người kia với một người bạn, cậu mới hiểu ra rằng, dù mình đối với đối phương chân tình ra sao, dù cậu thể hiện rõ ràng mãnh liệt thế nào, thì cho đến cùng, đối phương vẫn chỉ là, coi cậu là một người bạn diễn không hơn.
Thật đáng thương.
Tôi tự đánh giá mình như thế.
Lạnh từ đầu đến chân, lại từ chân mà buốt giá…
Cảm giác này thật kỳ lạ.
Tôi không hận người đó, mà thực ra tôi cũng không có tư cách để mà hận.
Nếu muốn trách, cũng chỉ có thể trách tôi đem trò chơi xem thành sự thật.
Tự bịt mắt mà lừa mình dối người.
Một đứa con trai, lại ngốc nghếch như vậy, vốn chỉ xứng đáng nhận lấy những điều không hay ho.
Thất vọng, đau đớn, suy sụp. Cảm giác như rơi từ trên mây xuống vực sâu không đáy. Đã biết rõ là thứ tình yêu này chỉ là vô vọng, đã dặn mình là như vậy, đã không ngừng nói với chính mình là đây chỉ là một vai diễn, nhưng tại sao vẫn đau đớn đến vậy. Bởi thực ra, cậu đâu có diễn. Nếu như đối phương đối với cậu là một bạn diễn đang cố dùng kỹ năng của mình để làm trọn vai, đang cố nhập vai để diễn cho đạt, thì cậu không cần cố gắng chi hết, bởi tất cả là tình cảm của cậu, là tấm lòng của cậu là tình yêu chân thành của cậu đem ra phơi bày trước mặt người ấy. Là cậu, mang cả tim gan ra mà bày trước mặt người ấy. Nhưng, cho đến cùng, đối phương lại không tin cậu, cho rằng cậu chỉ đang “đùa giỡn”. Nỗi đau không chỉ bởi người ta không có tình cảm với cậu, mà còn bởi sự thất vọng vô bờ khi đối phương ngay cả tình cảm chân thành của cậu cũng không nhận ra.
Những tưởng có thể cứ thế mà để yên mọi chuyện ở đáy lòng, lặng lặng lẽ lẽ mà tiếp tục làm trợ lý của người ấy như trước kia, nhưng nào có chuyện gì dễ dàng như vậy? Tình cảm của cậu đã lỡ bộc phát ra mất rồi, mọi thứ sao có thể quay lại như xưa? Liều mình lấy hết can đảm để thử lại lần cuối cùng, dồn hết hy vọng tâm can vào câu trả lời của đối phương, cuối cùng nhận lại cũng chỉ là một câu đối đáp vô tình, đem tất cả tình cảm mà mình dành cho người, đem tất cả những ấm áp đắm say của cả 2 vứt xuống vực sâu.
Cười đi, cười đi, ngửa đầu mà cười to đi.
Chỉ có như vậy, mới có thể mang dòng chất lỏng sắp rơi ra nuốt lại vào trong, để chúng thối nát ở trong lòng, thiêu cháy cả cõi lòng.
.
Đáng thương, có phải không?
Giây phút một người muốn khóc mà phải cười, là đáng thương nhất trên cả thế gian.
Thật sự tự sự của nhân vật “tôi” vô cùng nhẹ nhàng. Nhưng đọc câu nào đau đớn rưng rưng câu đó. Bởi kể lại nỗi đau của mình cũng chính là đang lấy từng con dao mà găm vào tim mình, như đang cào xé, bóc trần chính nỗi đau của chính mình ra, vậy mà, lại có thể thản nhiên đến thế, nhẹ nhàng đến vậy.
.
Chương “Làm ơn” đã chính thức làm mình rơi nước mắt. Thứ tình yêu dịu dàng mà sâu sắc đến vậy, thiết tha đến vậy. Khắc ghi từng thói quen của người ấy, khắc ghi từng cử chỉ sinh hoạt của người ấy, ánh mắt cậu, tâm trí cậu chưa từng rời khỏi anh một chút. Dù rời xa nhưng lòng vẫn không nguôi lo lắng, vẫn không thôi để tâm. Lời dặn dò khẩn cầu tha thiết, từng chữ từng chữ mà như nặng đến nghìn cân.
Xin anh hãy nhớ đến tôi một chút.
Xin đừng nhanh chóng lãng quên tôi – người con trai đầu tiên anh gọi là người yêu.
Làm ơn hãy tin một câu này, tôi… yêu anh.
Thứ khẩn cầu đầy đau đớn bi thương. Đến ngay cả tình cảm của bản thân mình, cũng mang ra để cầu xin đối phương hãy tin lấy, đủ để hiểu bản thân đã yếu đuối tuyệt vọng đến mức nào. Chỉ xin, đừng nhanh chóng lãng quên tôi, chỉ xin, tôi có thể là một chút ký ức đẹp đẽ trong lòng anh đã là mãn nguyện.
Điều mình làm vô cùng thích ở nhân vật "tôi"
này đó chính là sự hết lòng vì tình yêu của cậu, nhưng tuyệt không phải mù
quáng. Cậu vẫn tỉnh táo, vẫn biết rõ ranh giới, cầm lên được nhưng cũng buông
xuống được, dù đau đớn yếu mềm nhưng vẫn có sự mạnh mẽ dứt khoát, không nhu
nhược đớn hèn.
Bên cạnh đó, sự "tự chủ", không đổ lỗi cho đối
phương càng làm mình thích nhân vật "tôi" này hơn. Dù biết rằng đối
phương đang lợi dụng tình cảm của mình, dù biết đối phương không chân thành,
nhưng cậu vẫn chấp nhận, và sẵn sàng trả giá đối mặt. Thất vọng, đớn đau cũng
không tránh đối phương một tiếng, cũng không oán không hờn. Sự "tự chịu
trách nhiệm" với tình cảm của cậu, với sự đánh cược của cậu làm bản thân
mình vô cùng khâm phục và cảm thấy đáng quý.
.
Thật sự tác giả rất linh hoạt khi đổi ngôi thứ nhất sang vị trí của “người kia”. Nó làm cho góc nhìn tình cảm của từng nhân vật trở nên vô cùng rõ ràng, cũng càng làm cho thứ tình cảm của 2 người trong mắt người đọc trở nên rõ nét đậm sâu và mặn mà hơn.
Có lẽ, với anh, cậu như một thói quen, lâu ngày ở bên rồi trở nên quen thuộc, đến một lúc nào đó khi bản thân đã hãm quá sâu rồi mới chợt nhận ra mình không kịp quay đầu hay chính mình đã không thể thoát ra được cái thứ dịu dàng chậm rãi ấy.
Cậu lặng lẽ ở bên nhưng cũng cứ thế lặng lẽ xâm nhập dần dần vào cuộc sống vốn lạnh lẽo của anh. Từng chút từng chút một, từng cử chỉ ấm áp, từng món ăn giản đơn, từng sự quan tâm giản dị nhưng chân thành, từng để ý nhỏ bé nhưng tinh tế, tất cả đều làm kẻ sống trong sự hỗn tạp xô bồ như anh rung động.
Sớm nhận ra tình cảm của người ấy, lại lợi dụng tình cảm của đối phương để đem đối phương trở thành “bạn diễn” là sự ích kỷ của anh. Nhưng cũng chính sự ích kỷ ấy, lại đẩy anh vào thứ tình cảm đắm say chấp nhất của cậu, để rồi không thể quay đầu, để rồi nhận ra, bản thân mình cũng rung động vì người ấy, trái tim lạnh lẽo của mình, lại cũng có thể yêu một người như vậy.
Đến khi tôi chịu nhìn thẳng sự thật, thì tôi đối với cậu ta, kỳ thật từ rất sớm rất sớm rất sớm, cũng đã bắt đầu nảy mầm một chút cảm tình.
Hình như, có phần giống với loại cảm tình sâu nặng mà cậu ta dành cho tôi vậy.
Có trong tay không biết trân trọng, mất đi rồi mới nuối tiếc, motif vô cùng quen thuộc đến cũ rích nhàm chán, lại được thể hiện vô cùng khéo léo và cảm động..
Những ngày tháng tràn ngập nuối tiếc. Quá khứ hai người ở bên cạnh nhau, hôn môi đắm say, quên hết mọi điều dường như đã lùi vào một nơi rất xa, nhưng lại không ngừng nhớ tới không ngừng khổ sở.
Muốn ở bên cạnh người ấy, muốn được nhìn thấy người ấy, muốn giơ tay chạm vào người ấy, muốn hôn lên làn da ấy, muốn người ấy, khát khao người ấy đến phát điên. Thế giới một mình tưởng như quen thuộc giờ đây lại trống rỗng đến kỳ lạ, xa lạ đến không thể chịu đựng, bản thân chỉ như một vị khách lạc chân, lòng hoang mang hoảng hốt, chênh vênh rạn vỡ, cô độc đến ngợp ngụa.
Tiếc nuối đến chừng nào, ngu ngốc đến chừng nào, đến khi mất em rồi, anh mới nhận ra, mình đã không thể sống thiếu em được nữa. Không biết từ khi nào, em đã len lỏi vào xương vào máu vào trái tim anh, như cái dằm sâu không thể gỡ ra, như một phần cơ thể anh, quấn chặt lấy anh, hòa vào anh. Có lẽ, anh đã chết chìm trong tình yêu của em mất rồi.
.
Nếu như đọc đến đây bạn mong chờ ngược quằn quại hay đau khổ vật vã hay 2 nhân vật dằn vặt nhau hoặc níu kéo dai dẳng gì đó thì rất tiếc, bạn sẽ phải thất vọng. Bởi khi đã rõ được lòng mình, hai nhân vật rất nhanh tìm đến với nhau và thẳng thắn bày tỏ tấm lòng. Và kết cục, dĩ nhiên là hạnh phúc bên nhau.
Tất nhiên, xin đừng vì cái review các chương sau ngắn ngủn của mình mà không đọc tiếp hay nghĩ nó nhạt nhẽo. Bởi các chương về sau vô cùng ngọt ngào, cũng vô cùng cảm động, vô cùng ấm áp. Thứ tình cảm của họ vô cùng đẹp đẽ khiến ai nhìn vào cũng phải ghen tỵ.
Dưới đây, mình sẽ trích dẫn một số đoạn khiến bản thân vô cùng cảm động:
Anh thật giảo hoạt.
Kỳ thật anh biết em nhất định sẽ tha thứ cho anh.
Bởi vì em yêu anh mà.
Giống như hiện tại anh yêu em…mà không, có lẽ còn sâu nặng hơn nhiều lắm…
…
Tình yêu của anh, xin hãy cho phép anh làm như vậy.
.
Xin hãy cho phép anh không phải bận tâm đến bất cứ điều gì khác mà yêu em.
…
Hai người chúng tôi, ở góc rừng nho nhỏ tràn ngập mùi thơm ngát của lá cây cùng cỏ xanh mà cười đến đau cả bụng, như hai đứa nhỏ không phải kiêng dè bất cứ điều gì.
Kỳ thật mặc kệ là “nhất khởi” hay là “khởi nghĩa”, nguyện vọng của chúng tôi vẫn chỉ có một.
Chính là, Khải và Dịch, mãi mãi bên nhau.
…
“Đừng để em biết…Chỉ cần anh còn về với em, thì anh ở bên ngoài như thế nào đừng để em biết là được rồi…Xin anh…lần sau chuyện như thế này, đừng để cho em phải biết nữa…”
Chính tôi cũng không nhận ra mình từ lúc nào thì đã khóc lớn lên, người đó điên cuồng ôm chặt tôi, mạnh mẽ đến mức làm cả người tôi đau đớn, cũng làm cho tôi tin chắc một điều – người đó đã trở lại.
Không có chuyện gì hết, tất cả chỉ là tin đồn. Người đó không đi đâu cả, vẫn là của tôi.
…
Còn một ngày rưỡi anh được nghỉ, chúng ta bên nhau, ngọt ngào và làm thật nhiều chuyện vui.
Ngày nghỉ của người khác đều ở bên ngoài, ngày nghỉ của chúng ta lại chỉ ở nhà thôi.
Nhưng mặc kệ ngày nghỉ trôi qua ở đâu, vui vẻ là tốt rồi. Mà ngày nghỉ được ở bên anh, sao có thể không vui.
Có điều những lời này em sẽ không nói cho anh biết đâu, đỡ mất công lại làm anh vênh mặt lên kiêu ngạo với em đó mà.
…
Len lén sải bước đến bên cửa phòng bếp, em đọc thật to lên cho anh nghe: “Khi anh ôm em, là em được bao bọc trong hạnh phúc. – Dịch gửi Khải.”
Tiếng nước đột nhiên dừng lại, anh nhảy đến ôm chầm lấy em, tay còn dính đầy bọt xà phòng.
Sau đó anh cười hỏi em, hạnh phúc em muốn được bao bọc ở trong đó là nơi nào, em vươn tay ôm trở lại anh, đắc ý nói chính là nơi này đó.
Vòng tay anh quanh thân thể em lập tức mạnh mẽ siết chặt hơn, em không chịu thua, cũng nỗ lực đấu lại. .
Em nghĩ, cái ôm của chúng ta vào lúc đó, ngập tràn hạnh phúc.
…
Em và anh, toát hết cả mồ hôi, ở một góc phòng khách sạn xa hoa sang trọng, lén lút làm chuyện xấu hổ như thế.
Vẫn ngon như ngày đó, lại ăn cùng em trong một dịp đặc biệt như vậy, càng ngon.
“Này, quà sinh nhật của anh em đã chuẩn bị chưa đó?” “Còn chưa có”. Miệng em nhồi đầy khoai tây, nói lúng búng không rõ lời.
“Em không thương anh chút nào sao?” Uống một hớp lớn nước mỳ ăn liền, anh ai oán chỉ trích. “
Thật ra muốn là có liền, chỉ là đang do dự không biết nên tặng hay không, sợ anh không dám nhận”.
Anh thiếu chút nữa bị sặc: “Em nói sao chứ, chỉ có em không dám tặng thôi, làm gì có chuyện anh không dám nhận”.
Em im lặng sờ sờ mũi mình, rồi cười tủm tỉm hỏi anh: “Em nè, đóng gói lại tặng anh, có muốn không? Có thể làm cơm cho anh ăn cả đời đó”.
Lòng anh vì những lời này mà nhảy nhót tưng bừng, nhưng vẫn cố ý phụng phịu nói: “Em á? Em chẳng đã sớm là tài sản cá nhân của anh sao? Này cũng tính à? Em xấu quá đi”.
Sau đó anh dùng hết sức lực chụp lấy em, đòi một nụ hôn có hương khoai tây dài bất tận.
Nếu được, anh hy vọng mỗi sinh nhật từ nay về sau, đều có thể ăn những bữa cơm do em làm như thế này.
…
Mặt trên viết rõ: Chứng nhận hai công dân nam giới kết hôn hợp pháp.
Cuối cùng là con dấu đỏ tươi cùng chữ ký của hai chúng ta.
“Hắc hắc, thế là từ nay về sau anh đã danh chính ngôn thuận rồi”. Nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của em, anh thừa cơ hôn rất nhanh lên khóe môi em một chút, một người con trai đã ba mươi tuổi còn đáng yêu như vậy, thật tội lỗi, tội lỗi.
“Anh… từ đâu mà làm được…”
“Chi tiết vấn đề em không cần biết, dù sao về sau anh là người được pháp luật bảo vệ, em không thể muốn là quăng anh được”.
Em trừng anh, làm vẻ mặt buồn nôn, anh vui vẻ kéo tay em, lấy ra một chiếc nhẫn bạch kim anh vẫn một mực giấu ở trong ngực đến ấm nóng. Khi đem cái bẫy nhỏ nhày đeo vào ngón áp út bên trái của em, tay anh run rẩy kỳ lạ.
“Nhìn đẹp lắm”. Im lặng hồi lâu, anh nói.
“Vậy sao?” Giọng của em cũng run run.
…
“Muốn dâng tặng người tất cả của ta
Muốn hôn tay người cùng hoàn thành mơ ước
Dưới góc tường cùng chôn ký ức
Chờ khi chỉ có hai ta…
…cùng nhau xem chuyện cũ đời mình…
Này tình yêu, cần hỏi làm chi
Băn khoăn làm gì ta có thuộc về người mãi mãi?
Dẫu một mai tóc thời gian có bạc
Tình yêu ta vĩnh viễn không phai màu…”
Kết:
Phải nói rằng, đây là một bộ đam mỹ tuy giản dị nhưng vô cùng sâu sắc, tràn đầy mùi vị, từ đắng cay đến ngọt ngào, từ đau khổ đến hạnh phúc, từ nghi ngờ đến tin tưởng, tất cả đều được diễn đạt vô cùng thành công. Motif không mới hay có thể nói thẳng ra là cũ rích và nhàm chán, nhưng tác giả lại biến hóa, dùng giọng điệu bình thản điềm nhiên đứng dưới góc độ của từng nhân vật mà kể lại, khiến nó tràn đầy cảm xúc, rung động lòng người.
Không cường điệu, không rườm rà cũng không vặn xoắn quá nhiều vào nỗi đau khổ của bản thân, nhưng chỉ cần một vài câu nói đơn giản, chỉ cần một vài cảm xúc giằng co, đã đủ để khiến người đọc cảm hết được thứ tình cảm từ đau đớn đến ngọt ngào đậm sâu của họ.
Cả 2 nhân vật đều khiến mình rung động bởi thứ tình cảm chân thành, bởi sự trân trọng đối phương và sẵn sàng trao cả tâm can vì đối phương như vậy. Kỳ thực, mình cho rằng, không người nào ngược người nào cả, cả 2 đều phải vượt qua chính mình, thử thách cần có để thấy bản thân thực sự cần nhau. Điều quan trọng nhất là khi họ đã nhận ra mình cần đối phương thì không hề nấn ná hay vì sĩ diện hay vì bất cứ lý do gì mà trì hoãn việc thể hiện tình cảm của mình, mà ngay lập tức kiếm tìm đối phương, tìm cách cứu lại tình yêu của mình.
Điều làm mình thích ở bộ đam
mỹ này nữa, đó chính là sự "tự nhận thức" bản thân của hai nhân vật.
Họ si tình nhưng cũng tỉnh táo, mềm yếu nhưng không đớn hèn, họ biết đối diện với
tình cảm của bản thân, biết chấp nhận, biết trả giá, biết chịu trách nhiệm với
nó, mà không hề suy diễn đổ lỗi cho đối phương.
Bên cạnh đó, tình yêu trong bộ này kỳ thực vô cùng cân bằng. Không có sự so sánh ai yêu ai nhiều hơn hay ai sủng ai nhiều hơn, mà cả 2 đều quan tâm tới từng cử chỉ của đối phương, để tâm những gì đối phương làm cho mình, cũng đều đồng lòng mà vun đắp mối quan hệ, tin tưởng vào tình cảm của đối phương, để cho tình cảm của cả 2 ngày càng khăng khít tốt đẹp hơn. Thứ họ sợ mất nhất, đó chính là đối phương, thứ họ sợ vuột mất nhất, đó chính là tình yêu của cả 2. Mục đích của họ, hành động của họ dường như không bao giờ vượt ngoài mong muốn “mong cho đối phương hạnh phúc” và “mong cho tình yêu này bền chặt”, vậy nên, mối quan hệ này vô cùng vững chắc.
Nghe vậy đừng tưởng mọi thứ đều ngọt ngào tốt đẹp, cũng như bao cặp đôi yêu nhau khác, giữa họ cũng có những hiểu lầm, cũng có những sợ hãi, đôi khi cũng có những hoài nghi. Nhưng họ luôn quan tâm tới từng sự bất thường của đối phương, luôn thẳng thắn mà nói với nhau, luôn dùng sự yêu thương mà đối đáp với nhau, có suy diễn nhưng dám nói ra, nó làm mình cảm thấy vô cùng thoải mái khi đọc.
Nếu như bạn mong chờ một bộ đam mỹ tràn đầy kịch tính hay đầy những tâm trạng cảm xúc từ cao xuống thấp thì hẳn bộ này sẽ làm bạn thất vọng bởi có thể bạn thấy nó hơi “nhạt”. Nhưng kỳ thực, nếu bạn không thích sự rườm rà màu mè mà yêu thích sự giản dị, không thích sự hoa mỹ mà thích sự chân thành, muốn đọc một thứ gì đó làm dịu tâm hồn nhưng vẫn đủ cảm động, vẫn đủ ấn tượng để lại dấu ấn khắc ghi thì hãy tin mình, bộ đam mỹ này đảm bảo sẽ mang lại cho bạn còn hơn cả những gì bạn mong muốn.
Và bên cạnh đó, nói về bản edit, thì vô cùng chỉn chu và thuần Việt, từ ngữ sáng tạo đầy tình cảm cảm động sẽ khiến bạn không thể dứt khỏi câu chuyện. Hãy thử đọc nó và cảm nhận nhé ;)
Review 15P, 7H, 6SM đích cố sự đại tập. Hết. 7|11|2015.
P.S: Các trích đoạn in nghiêng được dẫn từ nhà edit: Liar.